Kiếp trước, tôi cũng chẳng hề coi đó là thật.
Hôm ấy sau lễ tốt nghiệp, mọi người bắt đầu bữa tiệc cuồ/ng hoan "dọn bàn".
Sách vở và đề thi trong ngăn kéo ào ào đổ ra ngoài, những mảnh giấy bay lả tả ngập trời giữa các dãy bàn học.
Và cũng vì thế mà bức thư tình của Tống Kinh Triệt rơi ra từ ngăn bàn của tôi vào lúc này.
Đám chiến hữu ngày thường vẫn gọi tôi là anh em chí cốt bèn gi/ật lấy bức thư, hô to gọi nhỏ:
"Vãi chưởng! Có người viết thư tình cho Chu Hiểu Hòa này?!"
Bài thi của Tống Kinh Triệt luôn là báu vật để cả khối chuyền tay nhau chiêm ngưỡng và học hỏi.
Những bài văn điểm tối đa của cậu ấy còn thường xuyên được dán trên bảng thông báo của trường.
Không khó để nhận ra ba chữ "Gửi XH" thanh tú và cứng cáp ngoài phong thư là của ai viết.
"XH... là Hiểu Hòa đúng không? Ái chà, ẩn ý g/ớm nhỉ!"
"Trong này lại còn có chữ tôi không biết đọc thế nào nữa! Tôi là người m/ù chữ sao!"
"Không ngờ hoa tươi lại chủ động đi cắm vào bãi phân trâu. Ái ui! Chị Chu, đừng đá/nh vào mặt!"
Lúc đó mặt tôi đỏ bừng vì x/ấu hổ, vội vàng gi/ật lại bức thư rồi nhét thẳng vào túi áo.
"Đừng có giỡn! Làm sao người ta để mắt tới tôi được chứ!"
Mấy thằng bạn cười phá lên, hỏi ngược lại xem tôi có ý với cậu ấy không.
Tâm sự thiếu nữ thuở ấy chính là những dòng nhật ký được giấu kín.
Trong mắt bạn bè, tôi luôn là một đứa con gái có tính tình ngổ ngáo, xuề xoà chẳng khác gì con trai.
Bỗng nhiên tình cảm ch/ôn giấu thầm kín bấy lâu bị phơi bày ra ánh sáng thì cảm giác x/ấu hổ ập đến trước cả niềm vui khi nhận được thư tình...
Tôi của lúc đó đã buột miệng thốt ra:
"Làm sao có thể chứ! Vốn dĩ tôi với cậy ấy không phải là người cùng một thế giới."
Bởi vì x/ấu hổ không dám thừa nhận, tôi đã hoàn toàn bỏ lỡ bóng dáng hụt hẫng nơi góc khuất kia.
Đến khi gặp lại cậu ấy.
Đã là buổi phát sóng trực tiếp của đêm hội trao giải mười năm sau.
Khi Tống Kinh Triệt nhận trả lời phỏng vấn của truyền thông, cậu ấy đã khóc trước ống kính.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà phòng b/ệnh, mi mắt dần nặng trĩu.
Tôi nghe thấy MC đặt câu hỏi: “Đối với đạo diễn Tống, hình mẫu nữ chính của bộ phim này là một sự tồn tại như thế nào..."
Chỉ tiếc là tôi vẫn chưa kịp nghe thấy câu trả lời...
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về mùa hè năm 18 tuổi.
Lần này, tôi chủ động bước về phía cậu ấy, nhưng cậu ấy lại lùi về sau một bước:
"Thôi vậy."