Mẹ đã ch*t trong sự tuyệt vọng và lòng ôm đầy oán h/ận.
Chương Việt chẳng hề mảy may quan tâm, thậm chí cái ch*t của mẹ dường như lại càng ban cho ông ta nhiều sự tự do hơn.
Ông ta không còn lén lén lút lút làm trò đồi bại với đàn ông nữa.
Tôi không nhớ nổi ông ta đã dắt bao nhiêu gã đàn ông về nhà, chỉ cảm thấy bản thân tôi có lẽ cũng sắp ch*t đến nơi rồi.
Không phải vì chọc gi/ận Chương Việt mà bị đ/á/nh ch*t.
Mà là bị sự gh/ê t/ởm gần như sắp n/ổ tung trong lòng gi*t ch*t.
Chương Việt khiến tôi cảm thấy, đàn ông chính là sinh vật kinh t/ởm nhất trên thế giới này.
Và trong số đó, bao gồm cả chính bản thân tôi.
Khoảng thời gian tôi được thở phào nhẹ nhõm một chút là khi Chương Việt lại tìm được một người phụ nữ, trong thời gian đó, ông ta không còn dẫn đàn ông về nhà nữa.
Chương Việt có vẻ cảm thấy thằng con trai là tôi đã bỏ đi rồi, nên dự định đem những chuyện từng làm với mẹ tôi, làm lại một lần nữa với những người phụ nữ khác.
Ông ta sở hữu một diện mạo ưa nhìn, mỗi khi ra vẻ đạo mạo, bề ngoài ấy có tính mê hoặc rất cao.
Người phụ nữ kia rất nhanh chóng bị ông ta lừa dụ đến nhà.
Tôi chắn ngay trước cửa, bảo bà ấy... bảo bọn họ cút đi.
Chương 10:
Bà ấy còn dắt theo một đứa trẻ trắng trẻo mềm mại, nhìn một cái là biết kiểu người được nuông chiều từ nhỏ.
Người phụ nữ đó rất dịu dàng, không hề vì thái độ tồi tệ của tôi mà lùi bước, ngược lại còn thường xuyên đến thăm tôi, cố gắng làm tan chảy sự phòng bị trong trái tim tôi.
Bà ấy không biết rằng tôi hoàn toàn không gh/ét bà ấy.
Tôi chỉ là không hi vọng lại có thêm người bước vào vết xe đổ của mẹ tôi.
Ngay trong khoảng thời gian mấu chốt khi họ đang bàn chuyện cưới hỏi, những lời tôi nói ra rất có khả năng sẽ bị coi là sự chia rẽ của một đứa trẻ không muốn có mẹ kế.
Cho nên tôi lựa chọn để dì Hạ tận mắt chứng kiến.
Khi Chương Việt rốt cuộc cũng không nhịn được mà dắt người về nhà, tôi đã gọi điện thoại cho bà ấy.
Dì Hạ sững sờ kinh ngạc nhìn mọi chuyện xảy ra, trên gương mặt lộ ra biểu cảm giống hệt như mẹ tôi năm đó:
"Thật kinh t/ởm."
Tiếng động ngoài cửa đã kinh động đến Chương Việt.
Khác với cách đối xử với mẹ tôi, ông ta vẫn còn mưu đồ với dì Hạ nên liền vội vàng đuổi theo.
Vì quá mức sốt ruột, Chương Việt đã tông trúng người ta.
Ông ta sợ hãi, bèn chạy về nhà vội vã thu dọn đồ đạc rồi bỏ trốn.