“An Đóa chỉ có lịch sử m/ua vé, không hề có lịch sử lên máy bay!”
Tôi chỉ h/ận không thể x/é nát lớp mặt nạ đạo đức giả của anh ta.
“Vương Cường, cô ấy căn bản chưa hề xuất cảnh.”
“Cô ấy đang ở đây.”
“Ngay trong quán mì này!”
Mi mắt Vương Cường cụp xuống, không kiểm soát được mà run lên.
“Cô có bằng chứng gì?”
Lần này tôi vô cùng tự tin.
“Đương nhiên là có.”
“Hơn nữa, khi tôi đếm đến ba, bằng chứng sẽ tự động xuất hiện.”
Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung về phía tôi.
Vương Cường tức đến bật cười:
“Được.”
“Vậy tôi chờ.”
Ngay giây tiếp theo—
Biểu cảm trên mặt anh ta cứng đờ.
Từ túi quần vang lên tiếng báo động chói tai.
Vương Cường theo bản năng đưa tay định tắt.
Đội trưởng Chu lập tức khóa tay anh ta lại.
“Ngay vừa rồi, chúng tôi đã yêu cầu nhà mạng gửi cưỡ/ng ch/ế một cảnh báo khẩn cấp đến điện thoại của An Đóa.”
“Cho dù điện thoại có tắt nguồn, nó vẫn sẽ phát tín hiệu.”
Anh ấy lấy chiếc điện thoại ra.
“An Đóa không phải đang ở Thái Lan sao?”
“Vậy tại sao điện thoại của cô ấy lại ở chỗ anh?”
Cảnh sát bắt đầu tiến hành kiểm tra trên diện rộng.
Nhưng dù lục tung mọi ngóc ngách—
vẫn không tìm thấy An Đóa.
Ánh mắt của tất cả mọi người cuối cùng đều tập trung về phía căn bếp.
Khoảnh khắc ba lớp khóa mật mã được mở ra—
Một mùi th!t đậm đặc lập tức ập thẳng vào mặt như một con sóng vô hình.
Ở chính giữa căn bếp là một chiếc nồi khổng lồ.
Sắc mặt tất cả mọi người đồng loạt thay đổi.
“Đây rốt cuộc là thứ quái gì vậy?”
Nói là một cái nồi, chi bằng nói nó giống một chiếc đỉnh hơn.
Kiểu dáng cổ xưa, sắt đen ánh lên màu đỏ sẫm.
Nó lặng lẽ đứng ở đó, nước sốt kho bên trong sôi ùng ục, mùi thơm nồng nàn đến mê hoặc lòng người.
Trong khoảnh khắc, tất cả chúng tôi đều ngẩn ra.
Vẫn là đội trưởng Chu phản ứng trước.
Anh ấy phất tay:
“Vớt hết th!t bên trong ra.”
Một bộ xươ/ng trắng nguyên vẹn được vớt lên khỏi nồi nước kho.
Hai chân tôi mềm nhũn, suýt nữa khuỵu xuống.
Đội trưởng Chu đưa tay đỡ tôi.
“Đừng sợ, là xươ/ng dê.”
Những miếng th!t và xươ/ng được vớt lên đủ loại, đủ hình dạng.
Sau khi pháp y kiểm tra từng thứ một, cuối cùng x/ác nhận:
“Bên trong không có xươ/ng người.”
“Món nước kho này nhà chúng tôi đã nấu mấy chục năm rồi.”
Mẹ Vương Cường vẫn ung dung như không:
“Mỗi ngày đều chọn những ống xươ/ng tươi nhất, đ/ập nhỏ rồi hầm.”
“Dùng ba lớp khóa mật mã cũng chỉ vì có quá nhiều người muốn nhòm ngó công thức bí truyền của chúng tôi. Sao tự nhiên lại thành ra bị oan thế này?”
“Đội trưởng Chu, e rằng An Đóa rời đi cũng là vì chuyện này.”