"Anh là ai? Muốn làm gì?" Ánh mắt thú nhân cáo lướt qua con d/ao mổ và con chip, toàn thân cậu ấy căng thẳng đề phòng với tôi.
[Trời đất, thụ lại tỉnh trước lúc cấy chip, rốt cuộc là thế nào?]
[Chuyện là công cầm d/ao mổ ngẩn người một lúc, lỡ mất thời điểm cấy tốt nhất.]
Tôi rũ mắt, phớt lờ lưỡi d/ao đang kề trên cổ, bình tĩnh đáp: "Chào cậu, tôi là Thanh Tự, nhà nghiên c/ứu chủng loài."
Sau đó, tôi đề nghị cho cậu ấy xem thẻ nhân viên của mình.
Tay cầm chip vừa khẽ nhấc lên, trên cổ đã truyền đến một cơn đ/au nhói.
"Anh vẫn chưa trả lời, vừa định làm gì tôi?"
Ánh mắt tôi hướng về miếng chip nhỏ bằng móng tay: "Cấy nó vào ngựk cậu, để tiện cho việc nghiên c/ứu về sau."
Cậu ấy bật cười khẩy: "Nghiên c/ứu?Cái thứ nghiên c/ứu tr/a t/ấn đối tượng đến ch*t, loài người các người đúng là giỏi nói lời hoa mỹ!"
Dưới cơn kích động, lưỡi d/ao lại đ/âm sâu vào thêm một chút.
Tôi đ/au đến nhíu mày, giọng vẫn bình thản: "Tôi nghe ra cậu có thành kiến với viện nghiên c/ứu của chúng tôi. Tôi có thể dẫn cậu đi xem những thú nhân sắp được thả về sau khi kết thúc nghiên c/ứu, họ đều sống rất tốt."
Nhân lúc cậu ấy lơ đãng, tôi khóa ch/ặt tay cầm d/ao của cậu ấy, bẻ ngược ra sau, gi/ật lấy con d/ao ném sang một bên. Cục diện đảo ngược trong tích tắc.
[Thôi được, dù thụ không bị cấy chip, nhưng sức chiến đấu vẫn không địch nổi công.]
[Tội nghiệp bé con, rốt cuộc vẫn không thoát khỏi kiếp làm đối tượng nghiên c/ứu.]
Miệng tôi lịch sự xin lỗi, tay đã nhanh chóng đeo chiếc đồng hồ nghiên c/ứu bên cạnh vào cổ tay cậu ấy. Đeo chiếc đồng hồ điều khiển còn lại vào cổ tay mình.
Đồng hồ nghiên c/ứu là sản phẩm mới gần đây, dùng để thay thế chip nghiên c/ứu. Sau khi đeo vào, đối tượng nghiên c/ứu không thể tự tháo ra.
Tuy nhiên, đồng hồ nghiên c/ứu hiện vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, hiệu quả chưa rõ ràng.
Đúng lúc nắm đ/ấm sắp giáng vào mặt, tôi nhấn nút sốc điện trên đồng hồ. Cường độ điện cực ban đầu được cài đặt không mạnh, chắc chắn đủ để răn đe.
Quả nhiên, nắm đ/ấm của cậu ấy khựng lại, người run lên rồi ngã xuống ghế nghiên c/ứu.
Tôi thong thả vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo, chậm rãi nói: "Xin lỗi, tài liệu của viện về thú nhân cáo thực sự quá ít. Giờ cậu là đối tượng nghiên c/ứu quý giá của viện chúng tôi, sau khi kết thúc nghiên c/ứu đảm bảo sẽ thả cậu đi."
Nói xong, tôi ngước mắt nhìn cậu ấy.
Nào ngờ, mặt cậu ấy hơi ửng đỏ, nghiến răng m/ắng:"Đê tiện, t/ởm lợm!"
Tôi ngơ ngác không hiểu gì.
Liếc thấy đồng hồ điều khiển báo hiệu dòng điện vẫn đang chạy, tôi nhân cơ hội thương lượng với cậu ấy.
Sau khi cậu ấy hứa sẽ không làm hại tôi, tôi nhấn nút tắt sốc điện.
Nhận thấy giờ đã khuya, tôi dời toàn bộ quy trình sang ngày mai.
Sắp xếp cho cậu ấy ổn thỏa, tôi nằm xuống giường, trong đầu lại hiện lên gương mặt vừa thẹn vừa gi/ận ấy.
Tôi mở lại đồng hồ điều khiển, truy cập vào giao diện chức năng cho phép người điều khiển cảm nhận cơn đ/au.