NGỌC TRẤN THI

Chương 2

02/10/2025 19:25

4

Giọng của tôi xuyên qua màn hình, truyền rõ ràng đến tai của Kỷ Thức Du.

Lông mi anh ta khẽ run, sau đó bật cười thành tiếng.

"Ngọc Trấn Thi?"

"Cô nhìn nhầm rồi."

Kỷ Thức Du lấy từ trong cổ áo ra một miếng ngọc y hệt.

"Đây là Ngọc Bạn Sinh, song bạn song sinh, phù hộ khỏe mạnh."

Anh ta dịu dàng nhìn Kỷ Lê một cái.

"Tiểu Lê là ngọc chủ, tôi là ngọc bạn, hy vọng phúc đức của tôi có thể truyền cho con bé, phù hộ nó luôn luôn khỏe mạnh."

Kỷ Lê nghe xong rất cảm động, mắt ươn ướt.

Lần này khán giả trước màn hình càng thêm chắc chắn tôi là kẻ l/ừa đ/ảo.

"Tôi đã nói là Phó Diên l/ừa đ/ảo mà, còn Ngọc Trấn Thi nữa chứ, về lò luyện lại đi!"

"Vừa nãy ai nói cô ta giám định chưa bao giờ sai hả? Lần này bị vả mặt rồi nhé."

"Người ta là chuyên gia giám định cao cấp, Phó Diên có chức danh gì, dám nói không?"

Tôi khựng lại một chút, quyết định nói thật.

"Tôi là trung cấp."

Quả nhiên, tôi lại bị ch/ửi cho xối xả.

"Cao cấp và trung cấp, lần này thì phân biệt được ai giỏi hơn rồi chứ?"

"Ha ha ha, phen này đ/á phải tấm sắt rồi."

"Ngượng giùm cô ta thật, tôi còn không dám xem livestream tiếp nữa."

"Xong tối nay thì mau giải nghệ đi, mất mặt quá."

Tôi bất giác nhíu mày, giám bảo đâu phải nghề chính của tôi, tôi tốn công sức đi thi cao cấp làm gì?

Nhưng bất kể bình luận đá/nh giá thế nào, tôi không thể nào nhìn lầm được.

"Nếu anh đã là chuyên gia giám định cao cấp, sao lại không biết đây là một món đồ tùy táng?"

"Miếng ngọc này rõ ràng đã bị ngâm qua dầu x/ác ch*t."

Tôi đột nhiên dừng lại, mặt đầy kinh ngạc nhìn Kỷ Thức Du.

Nếu chỉ là đồ tùy táng, cho dù miếng ngọc này có tiếp xúc với th* th/ể, cũng không thể nào toát ra cảm giác bóng loáng từ trong ra ngoài như vậy được.

Trong trường hợp nào người ta mới đem ngọc ngâm vào trong dầu x/ác ch*t?

"Miếng ngọc này đã bị người ta yểm bùa ngải, mau vứt đi!"

5

Nghe thấy tôi vẫn tiếp tục bịa chuyện.

Vẻ mặt Kỷ Thức Du trước màn hình có chút khó coi.

"Phó Diên, cô đừng phỏng đoán lung tung nữa."

Vẻ mặt tôi đầy lo lắng, sợ rằng Kỷ Thức Du vì vậy mà hiểu lầm tôi.

"Không không không, tôi không có ý đó."

"Bùa ngải không được giải, người đeo sẽ bị phản phệ, bây giờ tôi không rõ bùa ngải là yểm lên hai người, hay là yểm lên chủ m/ộ ban đầu."

"Nếu hai người mới đeo không lâu, vẫn nên mau tháo ra đi!"

Tôi nói đến khô cả họng, bưng ly nước bên cạnh lên uống một hơi cạn sạch.

Kỷ Lê thấy tôi vẫn còn nói bậy, tức đến mức văng tục tại chỗ.

"Mẹ kiếp, tôi thấy cô muốn nổi tiếng đến phát đi/ên rồi, một chuyên gia giám định trung cấp mà cũng đòi so với cậu của tôi à?"

"Chứng chỉ của cô là m/ua về phải không? Nếu còn dám nói bậy nữa, tôi lập tức cho người đi tố cáo cô, xem sau này cô còn lấy chiêu trò gì để livestream."

Tôi sững người, nếu đối phương đã kiên quyết không tin tôi, vậy tôi cũng không khuyên nữa.

Dù sao thì mỗi người có số mệnh riêng, can thiệp quá sâu vào nhân quả của người khác rất dễ bị phản phệ.

"Nếu đã như vậy, tôi cũng không còn gì để nói, tắt máy đi."

Nhưng Kỷ Lê lại cô ta không chịu buông tha:

"Sợ rồi à? Bịa chuyện xong là muốn chạy?"

"Cô phải xin lỗi tôi, nếu không tôi chắc chắn sẽ không để cô yên đâu."

Ở phần bình luận, cư dân mạng cũng hùa theo.

"Gây chuyện rồi muốn chạy, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy?"

"Đúng đó, đừng tha cho cô ta, may mà gặp phải Kỷ Lê, chứ nếu là người khác không chừng đã bị cô ta lừa rồi."

"Để tôi đoán thử xem, chắc là cô ta muốn lừa m/ua của hời, không ngờ lại đụng phải thứ dữ, ha ha."

"Lầu trên +1, biết đâu trước đây cô ta toàn dùng cách này để hốt của hời."

Vẻ mặt Kỷ Thức Du đầy bất lực, cưng chiều nhìn Kỷ Lê.

"Thôi bỏ đi, trên mạng hạng người nào cũng có, cần gì phải tính toán?"

6

Tôi theo tiếng nói nhìn Kỷ Thức Du, lập tức kinh hãi thất sắc.

"Tiểu q/uỷ!"

Mọi người còn tưởng tôi đang gọi Kỷ Lê.

"Phó Diên đi/ên rồi à? Lại dám gọi người khác là tiểu q/uỷ."

"Kỷ Lê tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cũng không đến mức gọi người ta là tiểu q/uỷ chứ."

Kỷ Lê sững người một giây, sau đó chỉ vào tôi m/ắng lớn.

"Phó Diên, cô gọi ai là tiểu q/uỷ đó?"

Kỷ Thức Du kéo cô ta lại, ra hiệu bảo cô ta đừng tức gi/ận.

"Tiểu Lê, hay là đừng live nữa, nghỉ ngơi sớm đi."

Đúng vậy, bây giờ quả thật không còn sớm nữa.

Vừa đúng nửa đêm mười hai giờ, cũng là lúc mắt Âm Dương của tôi mở ra.

Tiểu q/uỷ mà tôi vừa nói, không phải chỉ Kỷ Lê.

Mà là tiểu q/uỷ trên lưng của Kỷ Thức Du.

Con tiểu q/uỷ đó trông khoảng sáu bảy tuổi, miệng và mắt bị đinh ghim lại, thường làm như vậy là để kh/ống ch/ế tiểu q/uỷ tốt hơn.

Nhưng loại tiểu q/uỷ này chỉ nghe lệnh của Vu Cổ Sư, sao lại có thể xuất hiện trên người Kỷ Thức Du được chứ?

Sắc mặt tôi âm u khó lường.

Kỷ Lê làm nũng với Kỷ Thức Du: "Cậu đi ngủ trước đi, con xong ngay đây."

Kỷ Thức Du không làm gì được cô ta, bất lực nói:

"Được rồi, vậy lát nữa con nhớ nghỉ ngơi sớm đó."

7

Nhìn vào bóng lưng của Kỷ Thức Du vừa rời đi.

Tôi thận trọng lên tiếng: "Sức khỏe của Kỷ Thức Du có phải không được tốt lắm không?"

Kỷ Lê cảm thấy khó hiểu.

"Phó Diên, cô mới có b/ệnh đó? Dám trù ẻo cậu tôi?"

Tôi lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói với cô ta.

"Kỷ Lê, cô nghe tôi nói, cậu của cô, có thể đã thỉnh tiểu q/uỷ rồi."

Lời này vừa thốt ra, phần bình luận lại tiếp tục bùng n/ổ.

"Ai đó quản cô ta đi?"

"Bắt đầu bôi nhọ người khác rồi đó."

"Có b/ệnh à, nói người ta sức khỏe không tốt, rồi lại nói người ta nuôi tiểu q/uỷ, th/ù oán gì lớn vậy?"

"Đừng nói với tôi là cô còn có thể thấy m/a nhé."

Tôi gật đầu.

"Đúng vậy, tôi có thể thấy m/a."

Tiểu q/uỷ trên người Kỷ Thức Du trông giống như loại ở bên Đông Nam Á.

Tôi tiếp tục hỏi: "Gần đây anh ta có phải đã đi xa không?"

Kỷ Lê vừa định m/ắng tôi, nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, bèn khựng lại một chút.

"Tháng trước cậu tôi có đến Thái Lan."

Mắt tôi sáng lên, dường như đã nắm được điểm mấu chốt.

"Vậy trước khi đi sức khỏe của anh ta có phải không được tốt lắm không?"

Kỷ Lê nghi ngờ nhìn tôi, nhưng vẫn thành thật trả lời.

"Đúng là vậy, trước đó cậu tôi bị b/ệnh phải nhập viện một lần."

Ở phần bình luận mọi người không xem nổi nữa, có người lên tiếng.

"Mấy cái này trên mạng đều có thể tìm thấy tin tức mà, tháng trước đến Thái Lan là vì bên đó có một buổi hội thảo giám định văn vật, bị b/ệnh nhập viện là vì viêm dạ dày ruột cấp tính!"

"Streamer chắc chắn là đã xem qua mấy tin tức này rồi, đừng để cô ta lừa."

"Đúng đó, Kỷ Lê cô cũng dễ bị lừa quá, người ta nói bừa vài câu là cô tin rồi."

"Đúng là còn quá trẻ! Dễ bị người khác lừa gạt!"

Kỷ Lê nhận ra mình đã bị lừa, cô ta thẹn quá hóa gi/ận, h/ận không thể nhai nát tôi.

"Phó Diên, tôi thấy cô muốn ch*t rồi!"

Tôi lắc đầu thở dài: "Ch*t không được đâu, tôi đoán lát nữa cô còn phải c/ầu x/in tôi giúp đó."

Kỷ Lê không thể tin nổi, trợn to mắt.

"Đùa cái gì vậy? Tôi c/ầu x/in cô? Cô cũng mặt dày thật."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7