BẠO QUÂN LÀ MỘT VIÊN KẸO NGỌT

Chương 3

15/01/2026 10:48

Ta: "???"

Thanh Yếm vô tình đóng sầm cửa lại: "Ta đi ngủ đây."

Rõ ràng là, Thanh Yếm không thể đưa ra cho ta bất kỳ kiến nghị mang tính xây dựng nào. Hắn chỉ có thể đưa ra cho ta "tính" kiến nghị (kiến nghị về chuyện giường chiếu) mà thôi.

Đúng là lũ chim không thể dạy bảo!

12.

Ta một mình lủi thủi ra sau núi ngồi thẫn thờ. Ngậm một ngọng cỏ nhìn vầng trăng sáng, tấm lưng tựa vào thân cây Ngô Đồng tỏa ra hơi ấm dễ chịu, trong phút chốc khiến ta nhớ lại lúc vừa mới được Lân Tịch đưa về hoàng cung.

Khi ấy đang là mùa Đông, cả hoàng cung chỉ có tẩm điện của Lân Tịch là đ/ốt Hỏa Long sưởi ấm. Ta sợ lạnh, thế là cứ bám lì ở tẩm điện của hắn không chịu đi.

Quy củ trong cung vốn rất nhiều, mà ta lúc làm Thần điểu đã quen tản mạn, mới được mấy ngày, đám cung nhân chăm sóc ta đã kêu ca oán thán khắp nơi. Ngay cả tiểu thái giám thân cận nhất cũng nói: "Công t.ử nếu cứ buông thả như thế, Đế quân cũng sẽ cảm thấy Ngài vô lễ đấy."

Ta: "?"

Thế thì không được. Hắn là đối tượng công lược để ta lịch kiếp, ta phải khiến hắn có ấn tượng tốt về mình một chút chứ. Hai ta còn phải "thế này thế nọ", "vậy này vậy kia", yêu đương nồng nàn không biết x/ấu hổ kia mà.

Thế là ta bảo tiểu thái giám tìm cho ta mấy cuốn sách lễ pháp đương triều, định bụng thắp đèn đọc đêm, xem xem cái quy tắc rá/ch việc của đám phàm nhân này là như thế nào. Nhưng mới xem được hai trang đầu, ta đã lăn ra ngủ mất. Viết hay lắm, lần sau đừng viết thế này nữa.

Nói ra thật hổ thẹn, trước khi đọc sách ta còn chuẩn bị rõ lâu, nào là chọn y phục, nào là chọn ánh nến, chỉ nghĩ làm sao để mình đẹp đến mức lóa mắt Lân Tịch mới thôi. Vạn vạn không ngờ tới ta lại gục xuống bàn ngủ quên trời đất. Mãi cho đến khi bị Lân Tịch gọi tỉnh.

Lúc này đang giữa Đông, nắng sớm len lỏi giữa màn tuyết trắng xóa, phản chiếu vạn vật đến mức chói mắt. Những tinh thể băng trên cành cây vì nhiệt độ dần tăng mà phát ra tiếng vỡ vụn lách tách. Ta nheo mắt, khó khăn lắm mới thích nghi được với ánh sáng đột ngột xung quanh.

Ngay sau đó, những đốm sáng trước mắt hội tụ, thành hình. Đến khi hiện rõ trong đáy mắt, chính là gương mặt tươi cười rạng rỡ của Lân Tịch, "Sao lại ngủ ở đây?"

Trên người ta đang đắp ngoại bào của Lân Tịch, ấm áp vô cùng, còn vương lại mùi hương trầm quen thuộc. Ta thuận theo cơn buồn ngủ mà nắm lấy tay Lân Tịch, "Huynh đến rồi."

Tay Lân Tịch lành lạnh, ta áp gò má mình vào lòng bàn tay hắn, "Ta đã tìm huynh rất lâu."

Hắn im lặng hồi lâu. Lâu đến mức dường như trong một khoảnh khắc đã trôi qua mấy mươi mùa Xuân Hạ Thu Đông. Tiếng tuyết tan trong dòng chảy thời gian bỗng chốc bị kéo ra xa, rồi lại tiến gần, xào xạc hóa thành tiếng chim hót líu lo yếu ớt.

Lân Tịch bóp lấy cằm ta, bắt ta ngẩng mặt lên, hỏi rằng: "Đã tìm ta lâu như vậy, vậy thì đi cùng ta đi."

Ta chớp chớp mắt.

Hoàng cung trong mộng cảnh đã biến thành thần mộc xanh mướt của núi Thần Điểu. Ta đang tựa lưng vào cây Ngô Đồng, rất nhiều chú chim dậy sớm đang đậu trên vai ta, nhỏ giọng ríu rít.

Mà Lân Tịch ở trước mắt, là chân thực hiện hữu.

13.

Trên người Lân Tịch nồng nặc một mùi m.á.u tanh. Ta có chút lo lắng đảo mắt tìm ki/ếm vết thương trên người hắn, nhưng Lân Tịch chẳng nói lời nào, bế thốc ta lên rồi rời đi.

Ta: "..."

Ta: "Khoan đã, huynh đưa ta đi đâu?"

Lân Tịch lời ít ý nhiều, quý chữ như vàng: "Đại Hoang."

14.

Nơi cư ngụ của Lân Tịch nằm ở phía Tây của Đại Hoang.

Dẫu biết phương Tây lắm núi nhiều non, nhưng ta chẳng thể ngờ phủ đệ của hắn lại nằm ngay chính giữa quần sơn trùng điệp. Càng đi sâu vào trong, lòng ta càng thêm giá lạnh. Trong một khoảnh khắc, ta có cảm giác mình chính là một con chim nhỏ vô tội bị kẻ x/ấu b/ắt c/óc đem b/án.

Gió Đại Hoang thổi tới khiến lông vũ trên người ta bay lo/ạn xạ, mà tâm can ta cũng rối bời y hệt như đám lông kia. Ta rất muốn trốn, nhưng trốn không thoát. Đến khi hạ cánh, nhìn thấy tòa cung điện toàn thân trắng muốt như thể đang mặc tang phục thế này, ta lại càng thấy bi thương tự đáy lòng.

Ngó cái cầu bạch ngọc này mà xem, nhìn cái hành lang băng điêu kia mà xem, lại nhìn cả mấy cái cột thủy tinh kia nữa. Một thân bạch y trên người Lân Tịch, rồi còn... ánh mắt ta dời lên trên. Ừm, là gương mặt của Lân Tịch. Cái này thì chẳng có gì để chê trách. Chẳng qua chỉ là một nhan sắc thịnh thế đầy tính công kích mà thôi. Ta đây chẳng thèm để tâm.

15.

Ta thận trọng biến về nguyên hình chim nhỏ, nhảy khỏi vai Lân Tịch, đậu lên cột trụ của cầu bạch ngọc.

... Khốn kiếp, lạnh quá! Nhưng đã lỡ nhảy rồi, vì thể diện, đành phải ráng nhịn vậy. Ta bất động thanh sắc co một chân lên, ưu nhã đứng bằng một chân.

Ngay sau đó, chân chim của ta bị Lân Tịch tóm lấy, xỏ vào hai chiếc giày bông chuyên dụng cho chim.

Ta: "..."

Cái thứ bẩn thỉu gì thế này, mau cút đi! Huynh nhìn xem cái này có đẹp không hả? Huynh làm thế này chẳng khác nào phá hỏng gu thời trang tuyệt mỹ và tư thế chim chóc tao nhã của ta. Chim nhỏ là phải xinh đẹp rạng ngời, huynh có hiểu không hả?!

Thấy ta sắp xù lông thành một cục bông khổng lồ, Lân Tịch lẳng lặng dùng linh lực ngưng tụ thêm vài đóa hoa băng tinh trên đôi giày bông của ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm