"Đừng ngủ ở đây. Dậy uống cốc nước mật ong."

Mùi hoa trà hòa cùng vị ngọt của mật ong.

Đến cả hô hấp của tôi cũng bất giác nhẹ đi.

15

"Vợ ơi, người vợ định mệnh của tôi, Tiểu Ngư của tôi!"

"Cảm ơn anh người qua đường A! Anh đúng là người tốt!"

"Tiểu Ngư mặc đồ ngủ! Tôi phải chụp màn hình li/ếm li/ếm li/ếm!"

...

Tôi say lắm rồi.

Nhìn ai cũng thấy thành hai bóng.

"Vợ..."

"Anh..."

Tôi bê một chiếc ghế nhỏ.

Đặt ngay trước mặt anh.

"Anh ngồi đây."

"Ngồi nghiêm túc."

"Tôi có chuyện rất nghiêm túc muốn nói."

"Anh phải thích..."

"Một người vốn dĩ đã rất tốt."

"Đừng dễ dàng tin người khác."

"Đừng để người ta nói gì cũng tin."

"Nước mà rời khỏi tầm mắt thì đừng uống nữa."

"Ra ngoài phải gọi tôi."

"Đừng đi một mình."

"Anh cái gì cũng tốt."

"Chỉ là..."

"Chỉ là sao?"

"Anh đẹp quá. Dễ bị sói để ý."

Tạ Dư Từ nhướng mày.

Đôi mắt vốn đã đẹp dưới ánh đèn lại càng mê hoặc hơn.

"Rồi sao nữa?"

"Còn gì muốn nói không?"

"Lần trước cậu đi đá/nh Sở Kỳ..."

"Là vì tôi đúng không?"

"Vì cậu ta bỏ th/uốc tôi."

"Vì cậu ta và Hạ Kiệt cùng nhau diễn kịch lừa tôi."

"Vì cậu ta còn bảo cậu đưa tôi đến khách sạn..."

"Đúng chứ?"

Tôi ngơ ngác gật đầu.

"Tôi không hề thích cậu ta."

"Tôi chỉ thích..."

"Người thích tôi."

Tạ Dư Từ nhìn tôi cười.

Giọng nói dịu dàng vô cùng.

"Xin lỗi nhé."

"Mấy hôm trước tôi chỉ vì quá lo nên rối trí."

"Tôi chỉ sợ cậu chịu thiệt."

"Nhà Sở Kỳ thế lực quá lớn."

"Tôi thậm chí còn nghĩ đến chuyện b/án cả công ty rồi cùng cậu bỏ trốn."

"Cũng may..."

"Tinh lực của cậu ta sụp đổ."

"Bị gia tộc ruồng bỏ rồi."

"Thôi."

"Lần này ký được hợp đồng lớn."

"Cậu muốn phần thưởng gì?"

Đôi môi anh đỏ hồng.

Vừa mới tắm xong.

Cả người còn phủ hơi nước.

Chiếc áo choàng tắm mặc hờ hững.

Vừa cúi người xuống.

Cả bờ vai.

Xươ/ng quai xanh.

Lồng ngựk.

Đều phơi bày không chút che giấu.

Cả người tôi nóng ran.

Không biết vì rư/ợu.

Hay do lớn tuổi rồi, huyết áp tăng.

Ngoài miệng thì nói.

"Sao có thể ngại thế này được."

Nhưng khóe miệng đã sắp không kìm được nữa.

Tôi lập tức mở lịch sử m/ua hàng.

"Lần trước m/ua th/uốc ức chế đắt lắm."

"Mấy món này..."

"Cả mấy món này nữa..."

"Có được công ty thanh toán không?"

Anh khựng lại.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng anh nghiến răng nghiến lợi.

"Hết chưa?"

"À còn."

"Phát thưởng cho mọi người."

"Phát thưởng cho Tiết Hạo."

"Phát thưởng cho lão Từ."

"Cả tôi nữa."

"Tôi cũng phải có thưởng."

16

Đêm đó.

Tôi lại mơ thấy á/c mộng.

Có người từng nói.

Giấc mơ và hiện thực là hai mặt của cùng một thế giới.

Tôi không hiểu.

Tôi chỉ biết.

Nhiều năm nay, tôi luôn mơ cùng một giấc mơ.

Trong mơ, tôi lén lập một bàn thờ trong nhà.

Bức ảnh trên đó là tôi c/ắt từ một cuốn tạp chí tài chính.

Là Tạ Dư Từ khi còn hăng hái, rực rỡ.

Chúng tôi chưa từng có một tấm ảnh chụp chung.

Đến bạn bè cũng không tính.

Khi ấy, tinh thần tôi rất tệ.

Lúc nào cũng cảm thấy anh đang đứng cạnh mình.

Dùng ánh mắt vừa trách móc vừa bất lực nhìn tôi.

Nói rằng...

Tôi không nên nghiện rư/ợu.

Không nên bỏ bữa.

Không nên mở mắt trắng đêm đến tận sáng.

"Tôi biết."

"Anh ấy nhất định sẽ trách tôi."

"Anh ấy là người tốt như thế."

"Bề ngoài lạnh lùng."

"Nhưng trái tim còn mềm hơn bất kỳ ai."

"Nhưng..."

"Tôi không còn cách nào."

"Mỗi lần nhắm mắt."

"Tôi lại cảm thấy mình quay về sân thượng hôm ấy."

"Gió rất lớn."

"Tôi đứng không vững."

"Tôi cúi xuống."

"Thấy anh nằm dưới đó."

"Toàn thân đầy m/áu."

"Nền xi măng cứng như vậy..."

"Anh có đ/au không?"

"Lẽ ra tôi phải kéo được anh."

"Lẽ ra tôi phải chạy nhanh hơn."

"Không..."

"Ngay từ lúc những bức ảnh kia bị tung ra."

"Tôi đã phải ở cạnh anh từng bước."

"Hoặc sớm hơn nữa."

"Ngay từ ngày đầu vào công ty."

"Tôi đã nên mặt dày bám lấy anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm