Buổi chiều tan học.
Tôi tò tò bám theo gót Tống Vũ về tận căn phòng trọ nằm trong khu tập thể tồi tàn của cậu ấy.
Nói thật lòng, tôi chưa từng thấy căn nhà nào nát tươm đến thế.
Đương nhiên là Tống Vũ phát hiện ra tôi rồi.
Cậu ấy cứ thế coi tôi như không khí.
Đúng lúc cậu ấy định dập thẳng cánh cửa chống tr/ộm rỉ sét vào sát mũi tôi...
...Thì cánh cửa gặp vật cản, nhẹ nhàng bật ngược trở lại.
Tôi tranh thủ rướn cái chân đang bị kẹp sâu thêm vào trong, rồi tiện đà thả nửa người ngồi phịch xuống ngay trước cửa nhà cậu ấy.
"Tống Vũ, cậu kẹp trúng người tôi rồi, cậu phải chịu trách nhiệm đấy."
Tống Vũ tức đến mức lại bắt đầu vò bấu các ngón tay vào nhau một cách vô thức.
"Cút."
Tôi giở thói chí phèo, bám ch/ặt lấy cánh cửa không buông: "Tôi mặc kệ, tôi không đứng lên nổi nữa rồi."
Tống Vũ chẳng buồn đoái hoài đến tôi nữa, cứ thế một mình đi vào trong.
Tôi mở túi thức ăn mà tài xế đã mang đến lúc chiều ra, bắt đầu ngồi bóc tỏi.
Tôi phải hóa thân thành Vua đầu bếp, chinh phục dạ dày của cậu ấy, rồi mới chinh phục được trái tim cậu ấy.
Tống Vũ thay giày xong bước ra, thấy tôi đang lúi húi bóc tỏi, vẻ mặt lại thoáng hiện lên đôi chút bất lực.
Tôi nhe răng cười hề hề nhìn cậu ấy: "Tống Vũ, hôm nay tôi làm mì sốt bơ tỏi cho cậu ăn, chịu không?"
Tôi nhìn ra Tống Vũ hoàn toàn không muốn mở miệng, nhưng cậu ấy lại hết sức ngứa mắt trước sự sai trái của tôi.
"Đó là mì mỡ hành."
Ồ, vậy hả? Dù sao thì món mì này cũng là tôi đi thỉnh giáo đầu bếp ở nhà để học làm.
Chú ấy bảo đây là món mì dễ làm mà lại ngon nhất, người m/ù tịt chuyện bếp núc cũng có thể nắm bắt rất nhanh.
"Vậy thì tôi sẽ làm mì mỡ hành cho cậu ăn."
Tôi quay người, thò tay vào túi ni lông lục tìm hành lá.
"Bạn học Hàn này, tôi thật sự không có thời gian để đùa giỡn với đám cậu chủ nhà giàu các cậu đâu, muốn chơi thì đi tìm người khác, được chứ?"
Xem ra màn thể hiện của tôi vẫn chưa đủ độ chân thành, khiến cậu ấy nghĩ rằng tôi đang trêu tức cậu ấy.
"Nhưng tôi thật lòng mà, tôi thực sự rất thích cậu, thích cậu vô cùng."
Tôi chớp chớp mắt, khao khát cậu ấy có thể nhìn thấu ánh mắt thâm tình như một kẻ si hán của mình.
Chương 2:
Nhưng thực chất, đôi tay đang bóc hành của tôi lại không kiềm chế được mà run lên khe khẽ.
Nếu có thể, tôi muốn cậu ấy yêu tôi, chứ không phải là sự th/ù h/ận.