M/áu trong người tôi đóng băng lại ngay lập tức.
Rõ ràng Giang Hành cũng đã thấy dòng bình luận này.
"Yêu Q/uỷ?" Giọng hắn vẫn trầm ấm nhưng lại toát lên vẻ q/uỷ dị khó tả.
Ngay sau đó, livestream của Ôn D/ao đột ngột ngắt kết nối.
Linh cảm x/ấu dâng trào trong lòng tôi.
[Ch*t ti/ệt, vừa nãy là đứa khốn nạn nào đấy? Sao mồm miệng mày thối thế!]
[Nếu là giả thì tốt, nhưng thật thì sao?]
[Người bình thường nghe thấy có người bảo mình là q/uỷ, chẳng phải nên hỏi xem chuyện là thế nào à? Đằng này lại đột ngột ngắt máy như vậy!]
[Đại sư đại sư, tôi c/ầu x/in cô, tôi đưa tiền cho cô, cô muốn bao nhiêu tôi cũng đưa, tôi là fan của D/ao Dao, c/ầu x/in cô c/ứu lấy D/ao Dao!]
"Hiện tại cô ấy đang ở đâu?"
[D/ao Dao đang ở cùng Thái tử gia, chắc là ở nhà Thái tử gia. Địa chỉ là...]
Nhận được địa chỉ, tôi vội vác đồ đạc lao ra ngoài.
Khi đi ngang cửa hàng dụng cụ, tôi dừng xe m/ua một món đồ bọc trong vải đen để lên ghế phụ.
[Streamer còn lần khân gì nữa? Đến lúc này rồi còn m/ua sắm!]
[Làm ơn nhanh lên, tôi sợ D/ao Dao gặp chuyện mất!]
[Chủ phòng m/ua cái gì thế? Có phải đồ để bắt q/uỷ không?]
[Đừng đùa nữa, trung tâm Hải Thành làm gì có chỗ nào b/án mấy thứ tà môn đó.]
[Hay streamer không muốn c/ứu D/ao Dao, cố tình trì hoãn?]
Tôi phớt lờ bình luận, tập trung lái xe.
Nhưng khoảng cách quá xa, ít nhất phải nửa tiếng mới tới nơi.
Độ năm phút sau, một yêu cầu kết nối hiện lên livestream.
Nhận ra avatar quen thuộc, tôi vội chấp nhận. Gương mặt Ôn D/ao hiện lên màn hình.
Tôi nheo mắt quan sát kỹ, x/á/c nhận đúng là cô ấy mới thở phào.
Tôi gõ phím bằng một tay: "Hiện tại cô thế nào?"
Ôn D/ao hồi đáp nhanh:
"Sau khi Giang Hành tắt livestream, tôi nói dân mạng gọi anh ấy là yêu q/uỷ vì anh ấy đẹp trai. Anh ấy rất thích được khen ngoại hình nên không hỏi thêm."
"Tôi đang trong nhà vệ sinh, giả vờ đ/au bụng."
"Giang Hành thực sự không ổn. Khi tay anh ấy bị rá/ch dù có chảy dịch đỏ nhưng không có mùi m/áu, chỉ thấy hương cỏ cây.”
“Lúc tôi nhắm mắt ngủ luôn cảm giác anh ấy đang nhìn chằm chằm. Vừa rồi khi tôi xin vào toilet, anh ấy nhất quyết bắt tôi đi ngủ."
"Cô đang ở tầng mấy?"
"Tầng hai."
"Nhà vệ sinh có cửa sổ không? Thử nhảy ra xem."
"Được."
Ôn D/ao đẩy cửa sổ nhưng dù không khóa vẫn không mở nổi.
Mặt tôi tái đi: "Hắn phong tỏa rồi!"
Không chỉ cửa sổ này, có lẽ cả biệt thự đã bị Giang Hành khóa ch/ặt.
Ôn D/ao suýt khóc nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh trước ống kính.
"Đại sư, xin hãy c/ứu tôi! Tôi trả bao nhiêu tiền cũng được!"
"Cô trốn vào chỗ an toàn, giữ livestream liên lạc. Tôi đang tới."
Ôn D/ao gật đầu, chất đồ đạc chắn trước cửa nhà vệ sinh.
Nhưng tiếng Giang Hành đã vang lên ngoài cửa: "D/ao Dao, ra ngủ đi."
Ôn D/ao im lặng.
Tay nắm cửa xoay kêu lạch cạch.
"D/ao Dao, ra ngủ đi."
"D/ao Dao, ra ngủ đi."
"D/ao Dao, ra ngủ đi."
Cánh cửa rung lên bần bật dưới những cú đ/ập. Giọng nói ngoài cửa lặp lại như điệp khúc.
Thời gian đang dần đến 12 giờ đêm. Tiếng đ/ập cửa ngày càng dữ dội, âm thanh chuyển sang the thé!
Đến cuối cùng, một giọng nữ vang lên: "Cô ta vẫn không chịu ra sao?"