Cả ngày thứ Bảy, tôi bị hắn kéo đi xem Người Nhện.

Lúc ba Người Nhện cùng xuất hiện, cả rạp phim như bùng n/ổ.

Sở Từ cũng phấn khích tột độ.

Không biết ai bắt đầu trước:

"Spider-Man! I Love you!"

Trong rạp phim, tiếng hô vang lên dồn dập.

Tôi nhìn gương mặt phấn khích của Sở Từ, đúng là đàn ông đến ch*t vẫn là thiếu niên.

Trên đường về trường, tôi không ngờ lại chạm mặt bạn cùng phòng cấp ba của mình – Lâm Thanh.

Tôi bắt đầu học b/án trú từ năm lớp 11, chính là vì tên khốn này.

Hồi đó còn nhỏ, không có cảnh giác, ngày đầu tiên vào ký túc xá đã come out.

Sau khi tôi come out, ánh mắt của Lâm Thanh nhìn tôi dần trở nên kỳ lạ.

Lúc ngủ, tôi luôn có cảm giác có người dõi theo mình.

Cuối cùng, có một đêm, hắn leo lên giường tôi.

Một tay tháo thắt lưng, một tay đ/è sát vào mặt tôi:

"Không phải thích đàn ông sao? Cho tao chơi một chút thì có làm sao?"

Tôi tỉnh táo lại, ngay lập tức tung một cú đ/á, đạp thẳng hắn xuống giường.

"Muốn chơi bố mày? Mày xứng sao?"

Sau đó, tôi lập tức nộp đơn xin học b/án trú, chuyển lớp.

Lúc quay lại ký túc xá thu dọn đồ, tôi tìm thấy một chiếc áo thun bị mất nằm ngay bên giường của Lâm Thanh.

Chiếc áo nhăn nhúm, trên đó còn có một số vết bẩn không rõ nguồn gốc...

Giống hệt con người hắn, khiến người ta buồn nôn.

Bây giờ, Lâm Thanh nhìn thấy tôi, ánh mắt hắn ánh lên vẻ vừa kinh ngạc vừa cuồ/ng nhiệt.

Cảm giác khó chịu năm đó lại cuộn trào trong tôi.

"Hứa Dực!"

Hắn lao về phía tôi, định đưa tay chạm vào người tôi.

Tôi cau mày, nép ngay sau lưng Sở Từ.

Lâm Thanh cũng nhìn thấy người đàn ông cao lớn trước mặt tôi, ánh mắt lập tức trở nên u ám.

"Đây là bạn trai mới của mày à?

Hồi cấp ba, giả bộ như trinh nữ tiết hạnh, đụng một cái cũng không cho, bây giờ thì thế nào..."

A...

BỐP!

Lời còn chưa dứt, Sở Từ đã tung một cước đ/á văng hắn ra xa.

Tôi kinh ngạc tột độ.

Mạnh vãi chưởng.

Sở Từ sắc mặt hung á/c, túm cổ áo lôi Lâm Thanh dậy, vỗ vỗ mặt hắn, lạnh lùng nói:

"Hứa Dực là ba tao, vậy tao là ba mày.

Lần sau còn dám hỗn láo với ông nội mày, cẩn thận tao đá/nh cho mày liệt giường luôn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0