Con tàu chết chóc

Chương 16

23/06/2024 18:48

Thẩm phán ở giữa hồ bơi ra hiệu cho cô tiếp tục:

Cô ấy chỉ vào lão đầu trọc rồi nói: “Tôi phát hiện ra tin x/ấu của anh ta, anh ta từng gi*t người!”

Trên màn hình hiện lên nội dung bên trong điện thoại của lão đầu trọc, thì ra là bài đăng mà anh ta từng đăng. Sau khi uống rư/ợu anh ta lái xe đ/âm ch*t người, nhưng rồi cuối cùng lại dùng tiền để làm êm chuyện, và không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào.

Quan trọng là buổi tối khi được thả vì vô tội, anh ta lại uống rư/ợu và lái xe.

“Anh ta hoàn toàn không có bất kỳ ý định hối cải nào, anh ta chính là một tên á/c ôn!” Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa dùng những lời lẽ chính nghĩa để nói. Thẩm phán nói: “Phán quyết có hiệu lực, trừ 10 điểm.”

Trên trên cổ lão đầu trọc đột nhiên xuất hiện một sợi dây xích sắt, khiến anh ta bị trói ch/ặt trên giá hình chữ thập. Hai tay anh ta bấu ch/ặt vào sợi xích sắt, sau đó thở hổ/n h/ển.

Một tiếng hét thất thanh vang lên, chiếc thánh giá hình chữ thập cũng nặng nề chìm xuống dưới nước, trên mặt nước để lại bong bóng nổi phập phồng, sau đó mọi thứ trở về tĩnh lặng.

Tất thảy mọi người có mặt ở đó đều sợ hãi!

Người đó cứ như vậy mà ch*t đi, ch*t trong hồ bơi bên cạnh chúng tôi.

“Tiếp tục tiến hành phán quyết.”

Vương Duyệt đột nhiên khóc nói với tôi: “Tu Vũ, cậu tha cho mình đi mà, mình sai rồi, mình chỉ muốn sống quá mà thôi. Xin cậu đừng xem điện thoại mình, đừng tiến hành phán quyết với mình.”

“Mình từng hỏi là người đi chui sẽ không ch*t, nên mình mới báo cáo. Cậu phải tin mình!”

“Chẳng phải cậu từng nói sao? Cậu không muốn tay nhuốm m/áu, không muốn gi*t người không phải sao? Cậu có thể làm được mà!”

“Bạn trai mình vẫn đang chờ mình quay về, mình nhớ anh ấy quá, mình muốn gặp anh ấy. Tu Vũ, chúng ta là bạn cùng phòng, có thể không cần phải gi*t hại lẫn nhau, có được không cậu?”

Cô ta khóc tới mức nước mắt nước mũi giàn giụa.

Hứa Hoài Viễn hét lớn: ”Tu Vũ, cô đừng tin cô ta!”

Tôi nuốt một ngụm nước trong bể bơi rồi nói: “Vương Duyệt, tôi sẽ không xem điện thoại của cô.”

Thẩm phán hỏi tôi: “Cô chắc chắn vòng này sẽ không tiến hành phán quyết với chủ nhân của chiếc điện thoại chứ?”

Tôi gật đầu: “Tôi chắc chắn.”

Vương Duyệt kích động nói lớn: “Cảm ơn cậu, Tu Vũ.”

Biểu cảm trên mặt Hứa Hoài Viễn rất khó tả.

Chàng trai thấp bé cũng học theo kiểu của Vương Duyệt, anh ta c/ầu x/in người đàn ông đeo kính: “Xin anh đừng tiến hành phán quyết với tôi, tôi sẽ cho anh tiền, tôi có rất nhiều tiền tiết kiệm, mấy trăm vạn lận, tôi còn có ba căn nhà, tôi sẽ cho anh hết!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi người giấy cất tiếng, tôi dùng thuật đòi mạng để giữ tiệm tổ tiên

Chương 5
Tổ phụ quy tiên, tộc lão liền tới cướp đoạt tiệm giấy người để lại cho quả phụ này. Chúng bảo rằng, nữ tử làm nghề này là điềm gở, cả đời này chẳng thể gả đi đâu được. Quả phụ làm ngơ, khi đóng cửa tiệm, con hình nhân dẫn đường đặt ở góc nhà đã sáu mươi năm bỗng cử động cái cổ cứng đờ. Cái mặt giấy vẽ hai vệt má hồng ấy, thế mà lại nặn ra một vẻ khinh khi. "Gả chồng thì có gì hay? Tâm địa kẻ sống, còn hôi thối hơn cả thịt rữa của người chết." Ả vươn bàn tay khô quắt từ trong ống tay áo bằng giấy, ném cho quả phụ con dao vót tre. "Nha đầu, lau nước mắt đi. Đêm nay lão thân dạy ngươi đan một con quỷ đòi mạng, ngày mai tới nhà tộc trưởng hù dọa chúng một trận, để chúng đừng bao giờ dòm ngó tới ngươi nữa."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Kịch bản Chương 7