Nhưng chẳng ngửi thấy gì cả.

Không khí khô ráo, có mùi m.á.u nhàn nhạt, là mùi của vết thương, và chút hơi rỉ sắt mà mùi t.h.u.ố.c sát trùng không che lấp hết được. Ngoài ra, chẳng còn gì khác.

Ồ, đúng rồi. Tôi là Beta mà. Việc không ngửi thấy tin tức tố, vào lúc này lại tỏ ra vô cùng hữu dụng.

Trong phòng b/ệnh chỉ có một chiếc giường, rèm cửa kéo kín mít, ánh sáng mờ ảo. Người trên giường đang tựa nửa người vào đầu giường, áo khoác quân phục vắt một bên, chiếc sơ mi trắng bên trong ở vị trí vai trái đã thấm đẫm một mảng đỏ sẫm.

Vết thương bị bục rồi.

Dữ liệu trên máy giám sát đang nhảy liên tục: nhịp tim hơi cao, oxy trong m.á.u hơi thấp, chưa đến mức nguy kịch, nhưng nếu tiếp tục để mặc đó, tính chất sự việc sẽ thay đổi.

Khi tôi đi đến cạnh giường, người đó mở mắt ra.

Nói sao nhỉ, tôi đã gặp rất nhiều loại ánh mắt. Trong phòng cấp c/ứu hạng người nào cũng có, đ/au đớn, sợ hãi, phẫn nộ, ngỡ ngàng, hay cả những người đã buông xuôi. Nhưng ánh mắt của anh ta không thuộc về bất cứ loại nào kể trên. Rất lạnh, rất tỉnh táo, giống như một lưỡi d.a.o vừa mới vớt ra từ nước đ/á.

Anh ta nhìn tôi, giọng điệu còn lạnh hơn cả ánh mắt: "Cút ra ngoài."

Tôi không nhúc nhích, đang xem xét diện tích thấm m.á.u trên vai anh ta.

"Tôi đếm đến ba…"

"Vết thương của anh bị bục rồi." Tôi ngắt lời anh ta, kéo xe dụng cụ bên cạnh lại, bộ dụng cụ thay băng trên đó vẫn còn nguyên - rõ ràng đã rất lâu rồi không có ai vào thay t.h.u.ố.c cho anh ta, "Để tôi xử lý cái này trước."

Anh ta có vẻ không ngờ tới phản ứng này, khựng lại một chút. Sau đó anh ta làm một việc. Mãi sau này tôi mới biết, lúc đó anh ta đã mở mức áp chế tin tức tố lên đến tối đa. Nghe nói ở cường độ này, ngay cả những người cùng là Alpha cũng sẽ nảy sinh sự lùi bước theo bản năng, Omega sẽ ngất xỉu ngay lập tức, Beta dù có khả năng kháng cự mạnh nhất nhưng cũng sẽ xuất hiện các phản ứng căng thẳng như đ.á.n.h trống ngựk, buồn nôn, tứ chi bủn rủn.

Cảm nhận của tôi lúc đó là: Hình như có một luồng gió. Không chắc có phải là hơi điều hòa hay không nữa.

Tôi đeo găng tay, mở bộ đồ thay băng, động tác thành thục như thể đã làm cả vạn lần trong phòng cấp c/ứu. Sát trùng, làm sạch vết thương, kiểm tra chỉ kh//âu - có hai mũi đã bị bục, cần phải kh//âu lại.

"Gây tê cục bộ hay là cố nhịn?" Tôi hỏi.

Anh ta không trả lời, cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

Cái ánh nhìn đó khiến tôi nhớ đến một con mèo mình từng nuôi trước đây. Không phải loại ngoan ngoãn, mà là mèo hoang, từng chịu thương tích, khi bạn đến gần nó sẽ không chạy, nhưng toàn bộ lông trên người đều dựng ngược lên, sẵn sàng cào rá/ch mặt bạn bất cứ lúc nào.

"Tôi coi như là gây tê cục bộ nhé." Tôi rút th/uốc, làm gây tê thấm quanh vết thương, sau đó bắt đầu kh//âu. Từ đầu đến cuối anh ta không hề nhúc nhích, ngay cả tần suất hô hấp cũng không thay đổi. Hoặc là thực sự không sợ đ/au, hoặc là đã quen rồi. Tôi nghiêng về vế sau hơn.

Kh//âu xong mũi cuối cùng, c/ắt chỉ, phủ gạc, cố định.

"Xong rồi." Tôi tháo găng tay, đi điều chỉnh thông số trên máy giám sát, "Ba ngày không thay th/uốc, rìa vết thương có dấu hiệu nhiễm trùng nhẹ, tôi đã kê kháng sinh, y tá sẽ mang qua đây. Ngoài ra oxy trong m.á.u của anh hơi thấp, khi hít thở sâu phía bên trái có bị đ/au chói không?"

Cuối cùng anh ta cũng mở miệng, nhưng không phải để trả lời, "Cậu không có cảm giác gì sao?"

"Cảm giác gì?"

"Tin tức tố của tôi."

Tôi điều chỉnh xong ngưỡng báo động của máy giám sát, quay người lại nhìn anh ta. Thú thật, tôi suýt chút nữa đã hỏi ra câu, "Tin tức tố có mùi gì" - nhưng cân nhắc đến thường thức của Thế giới này, câu nói đó đại loại tương đương với việc hỏi, "Mặt trời màu gì" - sẽ khiến tôi trông không được bình thường cho lắm. Vì vậy, tôi chọn một câu trả lời hợp lý hơn: "Tôi là Beta."

Biểu cảm của anh ta thay đổi rất vi tế, nhưng tôi đã bắt trọn được. Đó không phải là thất vọng, cũng chẳng phải là nhẹ nhõm, mà giống như một sự bối rối hơn. Hình như anh ta sống bao nhiêu năm nay đã quen với việc mọi người thể hiện sự sợ hãi trước mặt mình, đột nhiên gặp phải một ngoại lệ, ngược lại không biết nên phản ứng thế nào.

"Beta cũng sẽ có phản ứng căng thẳng." Anh ta nói.

"Có lẽ là do tôi hơi chậm chạp." Đây cũng không hoàn toàn là khiêm tốn. Kiếp trước ở phòng cấp c/ứu tôi từng bị ch/ém, bị cắn, bị tạt những thứ chất lỏng không x/ác định, có một lần còn bị một gã s/ay rư/ợu cầm bình chữa ch/áy đuổi theo chạy khắp ba tầng lầu. So với những thứ đó, cái loại tin tức tố không ngửi thấy được này thực sự chẳng đáng gọi là mối đe dọa.

Tôi thu dọn xe dụng cụ, chuẩn bị rời đi. Khi đi đến cửa, phía sau truyền đến một câu: "Cậu tên gì?"

"Tống Dã."

"Tống Dã." Anh ta lặp lại một lần, như đang x/ác nhận sức nặng của hai chữ này.

Tôi quay đầu nhìn anh ta một cái. Anh ta tựa vào đầu giường, qua kẽ hở của rèm cửa lọt vào một tia sáng, vừa vặn rơi trên bả vai không bị thương của anh ta. Ánh mắt lạnh lùng như d.a.o lúc này đã thu lại đôi chút, thay vào đó là một thứ gì đó mà tôi không nói rõ được.

Sau này tôi nghĩ rất lâu mới tìm được một cách hình dung phù hợp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
7 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
9 Thần Phục Chương 6
10 Tóc Xác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mưu kế trên đầu lưỡi: Bánh bao xá xíu

Chương 5
Tôi có thể nhìn thấy nhãn dán dục vọng trên người tất cả mọi người. Trên đầu người cha dượng vốn hiền lành chất phác là dòng chữ: "Con bé lớn rồi, có thể ngủ được", còn bà thím nhiệt tình nhà hàng xóm thì lại là: "Lừa thêm một đứa nữa là vinh quang nghỉ hưu". Nhờ vào dị năng này, tôi đã tránh được vô số nguy hiểm, nhưng cũng dần trở nên nghi thần nghi quỷ. Cho đến khi tôi gặp bạn trai Tần Triệt. Anh ấy là người có tâm tư đơn thuần nhất mà tôi từng gặp, mỗi ngày trên đầu anh chỉ có một dòng chữ sạch sẽ: "Lại muốn ăn bánh bao xá xíu mẹ làm". Mẹ chồng tương lai có tay nghề rất tốt, lần đầu gặp mặt, bà đã nhiệt tình bưng ra một xửng bánh bao mời tôi ăn. Bánh bao nhân thịt vỏ mỏng nhân đầy, hương thơm nức mũi. Tôi cười nhận lấy ăn, nhưng quay người lại liền nôn hết ra. Bởi vì tôi đã nhìn rõ nhãn dán màu đỏ máu trên đầu bà: [Đồ tể thịt người · nắm giữ 18 mạng người · hung thủ thực sự của vụ thảm án giết người tại khách sạn Cửu Tiên] [Thích ăn thịt, thích làm thịt] [Con dâu tương lai nặng 49 kg, nạc mỡ cân bằng, đúng là một miếng thịt ngon!]
Hiện đại
Kinh dị
45