【Tiến độ phản diện +10%, tổng tiến độ 10%.】

Mặt Trì Trường Tịch bị ta đ/á/nh lệch sang một bên, khóe môi rỉ m/áu, vẻ âm u nơi đáy mắt càng thêm nặng nề.

Nếu không phải dây trói quá chắc, ta cảm giác giây tiếp theo hắn có thể lao lên cắn đ/ứt cổ ta.

Thế mà ta lại không có tiền đồ nuốt nước miếng một cái.

Không vì gì khác.

Áo trắng tóc dài, thiếu niên chiến tổn, còn mang chút bi/ến th/ái nhỏ… đúng chuẩn gu XP của ta luôn rồi!

Ánh mắt ta bất giác trượt xuống dưới, tặc lưỡi cảm thán:

【Nhìn cái eo săn chắc này xem, nhìn đôi chân trắng nõn này xem, đúng là mỹ cảnh nhân gian mà.】

Thiếu niên trước mặt kinh ngạc nhìn ta một cái, sau đó lập tức cảnh giác lùi về sau, cố dùng cọc gỗ phía sau che đi cơ thể mình.

Ta còn tưởng hắn sợ hãi, khá tiếc nuối thu hồi tầm mắt.

【Tiếc thật, còn tưởng được ngắm cơ bụng thêm chút nữa chứ.】

02

Thế giới này tiên m/a song lập.

M/a tộc trước nay luôn tùy tiện làm càn, khắp nơi đ/ốt gi*t cư/ớp bóc, khiến nhân gian khổ không thể tả.

Là một trong ba tông môn đứng đầu thiên hạ, để làm gương cho thiên hạ, Ki/ếm Môn Tông mỗi năm đều cố định phái đệ tử xuống núi lịch luyện, tiếp nhận ủy thác của phàm gian, trừ yêu diệt m/a.

Lần này chính là nguyên chủ chủ động xin xuống núi, trên đường định vu oan cho nam chính rồi moi linh cốt của hắn.

Suốt dọc đường ta diễn đủ vẻ kiêu căng ngạo mạn, vênh mặt sai khiến. Ánh mắt các đệ tử xung quanh nhìn ta, oán khí ngày một nặng hơn.

Ngồi trong xe ngựa, nghe tiếng thông báo tiến độ phản diện liên tục +1 bên tai, cả người ta sung sướng vô cùng.

Vén rèm nhìn ra ngoài, Trì Trường Tịch đang bị mọi người vây quanh, mơ hồ đã trở thành người đứng đầu nhóm đệ tử này.

Không hổ là nam chính, thời gian ngắn như vậy đã thu phục được lòng người.

Ta bỗng nổi lên ý x/ấu, dùng linh lực truyền âm thật lớn:

“Trì Trường Tịch, lại đây hầu hạ vi sư.”

【Hehe, lại được hưởng thụ visual nam chính ở khoảng cách gần rồi!】

Dù sao cũng sắp ch*t, tác oai tác quái thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Trì Trường Tịch lạnh nhạt quét mắt nhìn sang, ta chẳng hề sợ hãi, trực tiếp nhìn thẳng lại hắn.

Sắc mặt đám đệ tử xung quanh đều thay đổi, đồng loạt lên tiếng khuyên can:

“Trì sư huynh, huynh đừng qua đó!”

“Người kia không biết lại định hành hạ huynh thế nào nữa đâu!”

Ta nheo mắt, uy áp trực tiếp đ/è xuống, tất cả lập tức im bặt, gi/ận mà không dám nói.

【Hóa ra làm phản diện lại sướng thế này. Gh/ét ta đến mấy cũng không làm gì được ta, hahaha.】

Cơ thể Trì Trường Tịch hơi cứng lại, cụp mắt đáp:

“Đệ tử tuân mệnh.”

Ở góc khuất không ai nhìn thấy, nơi đáy mắt hắn lóe lên tia sáng tối tăm. Ngón tay khẽ động, một luồng m/a khí ngoan ngoãn quấn quanh đầu ngón tay hắn, lúc ẩn lúc hiện.

03

Trì Trường Tịch ngoan ngoãn nửa quỳ trước mặt bóp chân cho ta. ta thoải mái thở dài một tiếng:

【Không hổ là nam chính, năng lực học tập đúng là rất mạnh. Ngay cả bóp chân cũng ra dáng ra hình gh/ê.】

Ta nhìn chằm chằm những ngón tay thon dài rõ khớp của hắn.

【Ngón tay dài thế này… là đang ám chỉ muốn bắt lấy trái tim ta sao?】

Bàn tay đặt trên chân ta bỗng khựng lại. Ta bực bội đ/á hắn một cước, cười lạnh châm chọc:

“Chưa ăn cơm à? Bóp chân cũng không xong.”Trì Trường Tịch ngoan ngoãn cúi đầu, che đi sóng ngầm cuồn cuộn nơi đáy mắt.

Sống lại một đời, không ngờ còn có được niềm vui bất ngờ lớn đến vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm