Niềm Vui Của Anh

Chương 5.

06/02/2025 17:20

Tôi cạn lời.

Thật sự cạn lời.

Việc dũng cảm và vĩ đại nhất mà tôi từng làm trong đời, không phải là bài luận tốt nghiệp, cũng không phải thi công chức. Mà chính là khoảnh khắc tôi quyết đoán báo cảnh sát để "đấu tranh với tội phạm."

Nhưng sự thật như một cái t/át trời giáng.

Cảnh sát Dương gỡ tay Khâm Diễn ra, nhìn xung quanh rồi lấy thẻ ngành ra hỏi tôi:

"Chào cô, tôi là cảnh sát Dương, cô báo cảnh sát sao? Tội phạm ở đâu?"

Tôi không nói gì, chỉ đưa mắt về phía Khâm Diễn.

Khâm Diễn cũng rất phối hợp, chỉ vào chính mình.

Cảnh sát Dương không tin nổi:

"Cậu ta? Cậu ta là đồng nghiệp của tôi, chắc có hiểu lầm gì đó."

Khâm Diễn cười lớn:

"Đúng vậy, hiểu lầm thôi."

Tôi tức đi/ên, sao anh ta lại đáng gh/ét đến vậy?

Dựa vào việc mình tan làm thì thái độ với dân thường thế sao?

Đáng gh/ét! Muốn khiếu nại quá!

Nhưng sự thật đúng là tôi đã hiểu lầm anh ta. Tôi chỉ còn cách nén gi/ận trong lòng.

Vì vậy, tôi cố gắng cười gượng, cúi đầu xin lỗi:

"Xin lỗi anh Dương, sự việc này đúng là hiểu lầm…"

Sau đó tôi kể lại toàn bộ câu chuyện.

Ba người đàn ông cười lớn, tay còn đặt lên vai nhau.

Có thể nào nể mặt tôi chút không?

Tôi cắn môi, không nói nên lời. Cuối cùng lại xin lỗi lần nữa:

"Thật sự rất xin lỗi, đã làm mất thời gian của các anh."

Cảnh sát Dương xua tay:

"Không sao, cô báo cảnh sát cũng là việc tốt. Tiểu Khâm đúng là không có gì chứng minh thân phận, cô là giáo viên có trách nhiệm đấy."

Nghe vậy, tôi cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Sau đó, tôi tiễn họ rời đi.

Khâm Diễn quay lại phòng làm việc, ngồi xổm xuống trước Lạc Tinh, nói:

"Thấy chưa, anh đúng là cảnh sát. Đi với anh nào."

Lạc Tinh gật đầu, quay lại vẫy tay chào tôi:

"Tạm biệt cô giáo Vu!"

"Tạm biệt em."

Tôi nhìn bóng lưng hai người họ, thở dài.

Loay hoay cả buổi, cuối cùng lại tốn thời gian của tôi.

Tôi nhanh chóng thu dọn túi xách, cũng rời đi.

Ra đến hành lang, tôi thấy bóng dáng nhỏ bé phía trước đang chuẩn bị mở ô ở cổng.

Cơn mưa hôm nay bất chợt thật. Đến lúc này tôi mới nhận ra…

Tôi, quên mang ô!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cùng Ảnh đế nổi tiếng tham gia show hẹn hò trực tiếp

Chương 67
Lục Thời Khiển, một người thành đạt trong sự nghiệp với tính cách dịu dàng, đã xuyên không thành vị tổng tài chỉ đóng vai trò làm nền trong một cuốn tiểu thuyết về chương trình hẹn hò thực tế, rồi vô tình ghép cặp với ảnh đế nổi tiếng Trì Tiêu Bằng. Trì Tiêu Bằng là một ảnh đế trẻ tuổi, có phong thái cao lãnh, kín tiếng và chưa từng tham gia bất kỳ chương trình tạp kỹ nào kể từ khi ra mắt. Tin tức anh tham gia chương trình hẹn hò thực tế phát sóng trực tiếp vừa tung ra đã khiến toàn mạng bàng hoàng! * Trong chương trình hẹn hò thực tế phát sóng trực tiếp — Trì Tiêu Bằng vốn cực kỳ sạch sẽ, vậy mà lại sẵn lòng để Lục Thời Khiển mặc đồ ngủ của mình; Trò chơi yêu cầu hôn ba giây, Trì Tiêu Bằng lại hôn đến năm giây mới luyến tiếc rời ra; Khi cả hai ngủ cùng nhau, Trì Tiêu Bằng say đắm nhìn người bên cạnh suốt cả đêm, ánh mắt tràn đầy sự si mê. Chỉ mới phát sóng được hai ngày, cặp đôi đã liên tục chiếm đóng các bảng xếp hạng tìm kiếm. Siêu thoại CP được thành lập ngay trong đêm, thu hút hàng trăm nghìn người hâm mộ. * Từ nhỏ, Lục Thời Khiển thường mơ thấy một giấc mơ, trong đó có một người đang chờ đợi anh, nhưng anh không thể nhìn rõ khuôn mặt. Cho đến một ngày, anh gặp được một người. Trong màn đêm, Lục Thời Khiển tốt bụng đắp áo khoác cho người đang say khướt bên hồ, anh cố ý để lại một tấm danh thiếp trong túi áo. Nửa tháng trôi qua, người đó vẫn bặt vô âm tín.
Xuyên Không
0