Hạ Vãn

Chương 7

17/06/2024 14:46

7

Nhưng những người luôn đúng mực cũng có thể mắc sai lầm.

Trần Thời Ôn vào cục cảnh sát.

Là một người vợ, tôi đã từng bảo lãnh.

Đến lúc chạy tới cục cảnh sát, Chu Tâm đang ôm Điềm Điềm, hốc mắt đỏ bừng ngồi bên cạnh Trần Thời Ôn.

Mà sắc mặt Trần Thời Ôn hiếm khi ôn hòa an ủi một lớn một nhỏ này.

Lúc tôi tự xưng là vợ Trần Thời Ôn, ngay cả ánh mắt cảnh sát cũng có chút cổ quái.

“Chị tới đây làm gì?”

Khi nhìn thấy tôi, Chu Tâm trong nháy mắt lạnh mặt.

Mà Điềm Điềm vốn ở trong lòng nàng cũng giống như ống pháo nhỏ đ/âm thẳng vào tôi.

Trong miệng hô to: "Nữ nhân x/ấu xa! Đều là cô!”

Tôi nhất thời không có phòng bị, thắt lưng thẳng tắp đụng vào góc bàn, đ/au đến sắc mặt liền tái nhợt trong nháy mắt.

Lại theo bản năng che chở bụng.

Nhưng không đợi tôi kịp tỉnh táo lại, Điềm Điềm đã bị đụng ngã xuống đất, khóc lớn lên.

Vừa khóc vừa nói là tôi đẩy con bé.

Trần Thời Ôn vốn là đi về phía tôi.

Nhưng khi nghe thấy tiếng khóc của tiểu nha đầu lại theo bản năng ôm lấy nàng, thấp giọng trấn an.

Chu Tâm cũng đi theo bên cạnh Trần Thời Ôn, đ/au lòng kiểm tra xem Điềm Điềm có bị ngã hay không.

Bọn họ giống như là một nhà ba người thật sự.

Tôi được nữ cảnh sát đỡ lên, cúi đầu nói tiếng cảm ơn.

Bụng cũng đ/au dữ dội, nhưng so ra còn kém xa với nỗi khó chịu trong lòng.

Cho nên khi Trần Thời Ôn kịp phản ứng, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của tôi liền muốn tới đỡ, tôi tránh tay anh ta.

Vì thế sắc mặt của anh cũng trầm xuống, ngữ khí mang theo vài phần tức gi/ận khó nén:

"Là cô liên hệ với chồng cũ của Chu Tâm đến gây sự sao?"

Anh mở miệng chất vấn.

Tôi sửng sốt, gần như theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Trần Thời Ôn.

Giọng nói khó hiểu:

“Anh nói cái gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm