9 giờ 10 phút, lần đầu tiên tôi đúng giờ bước vào văn phòng của Lam Hiêu.

Lam Hiêu thấy tôi liền lắc lư bát cháo trên tay, nói một cách phóng khoáng: "Cô cứ báo cáo công việc đi, tôi tranh thủ ăn sáng."

Tôi ngồi xuống đối diện với anh ta, yên lặng vào giây, bỗng mở lời: "Hồi cấp ba, anh từng thích thầm cô giáo dạy sử."

"Phụt–––"

Lam Hiêu phun ngụm cháo lên bàn gỗ.

Anh ta trợn mắt, nói với giọng tức tối: "Cô đang nói nhảm cái gì thế!"

Tôi bình thản nói tiếp: "Bên mông trái của anh có vết s/ẹo do lần đi vệ sinh quên dập tắt điếu th/uốc."

"Những tin đồn về bạn gái của anh đều là giả, chỉ là thỏa thuận hỗ trợ lẫn nhau để tạo danh tiếng."

"Lúc du học ở Anh, anh từng bị bắt giam 1 tháng vì đ/á/nh nhau, việc này không ai biết, kể cả bố anh."

"Anh sợ bóng tối, sợ động vật mỏ nhọn, thích kem vị dâu tây, dị ứng với tia cực tím, thích các tác phẩm của Dư Hoa và Dư Tú Hoa, đối tượng mộng tinh thời niên thiếu là..."

"Ngừng! Im ngay! Đừng nói nữa!"

Lam Hiêu đứng phắt dậy, r/un r/ẩy chỉ tay về phía tôi, lắp bắp: "Không thể nào! Cô không thể biết những chuyện này, rốt cuộc là ai nói với cô?"

Tôi mỉm cười: "Chính anh."

Là anh ta đã kể cho tôi nghe.

Là tôi từng đứng trên bệ cửa sổ đe dọa, buộc anh ta phải thổ lộ.

Tôi sẽ không từ bỏ.

Dù có tuyệt vọng đến đâu.

Sống cô đ/ộc đến năm 27 tuổi, tôi tự nhủ phải đối xử thật tốt với bản thân.

Số tiền dành dụm khó nhọc suốt bao năm, không thể để người khác hưởng lợi một cách dễ dàng.

Giờ đây tôi không thể tin tưởng Cố Dĩ Thịnh.

Phương án giải quyết hắn đưa ra, tôi cũng không dám tiếp tục.

Bởi tôi chợt nhận ra một vấn đề.

Mọi logic và suy luận của hắn đều xoay quanh việc phá vỡ vòng lặp.

Nhưng còn kết cục thì sao?

Nếu kết cục không đổi, phá vỡ vòng lặp đồng nghĩa với cái ch*t vĩnh viễn không thể đầu th/ai.

Hiểu được điều này, tôi buộc phải nghi ngờ Cố Dĩ Thịnh có liên quan mật thiết đến cái ch*t của mình.

Dù không thể lý giải những yếu tố khoa học, huyền học hay thần học đằng sau, tôi tin mọi sự tồn tại đều có cách hóa giải tương ứng.

Tôi cần thêm trợ thủ.

Ứng cử viên sáng giá nhất, chính là Lam Hiêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm