Thanh Lê

Chương 1

18/03/2026 20:13

Trời lất phất mưa bay, trong khi bầu không khí tại buổi hòa nhạc lại náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Giang Úc Bạch đứng dưới ánh đèn sân khấu, chất giọng trầm ấm vang vọng giữa màn đêm.

Phía dưới hàng ghế khán giả, cô đồng nghiệp Linh Linh đang phấn khích hét lớn:

“Thanh Lê, cô có người bạn học cấp ba đỉnh thế này, sao không kể cho bọn tôi biết hả?”

Tôi nắm ch/ặt tấm vé mới tinh và chỉ biết giữ im lặng.

Đáng lẽ chúng tôi phải ngồi ở khu thường, vậy nhưng đột nhiên lại được nhân viên dẫn đến tận khu VIP.

Cũng là nơi gần sân khấu nhất.

Suốt buổi hòa nhạc, tôi không thể tránh khỏi việc bắt gặp ánh mắt lướt qua từ Giang Úc Bạch.

Vừa dịu dàng... lại cũng thật lạnh lẽo.

Những năm qua, tôi vẫn luôn âm thầm theo dõi anh, nhìn anh đi từ một người vô danh, từng bước tiến đến vị trí vạn người chú ý.

Cứ như thể anh đã l/ột x/á/c thành người khác vậy.

Bởi lẽ nếu không phải hôm nay sếp đưa mấy tấm vé, yêu cầu tôi và Linh Linh dẫn con gái sếp đi xem, thì tôi tuyệt đối không xuất hiện ở hàng ghế khán giả này.

Lại càng không bị đổi lên hàng ghế đầu một cách khó hiểu như vậy.

Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ thì buổi hòa nhạc đã đi đến hồi kết.

Giang Úc Bạch ngồi xuống chiếc ghế cao, và nắm lấy micro trước mặt.

Và rồi xuyên qua màn mưa rả rích, chất giọng trong trẻo đầy sức hút của anh vang vọng khắp khán đài:

“Lâu rồi không gặp.”

Tiếng hò reo ngập trời lập tức cuồn cuộn kéo đến như sóng trào.

Giang Úc Bạch vắt chéo đôi chân dài một cách tùy ý, giọng điệu nghe có vẻ lười biếng: “Thực ra, trong phần giao lưu hôm nay, tôi có chuẩn bị một trò chơi nhỏ.”

“Mặt sau vé vào cửa của các bạn có một câu hỏi.”

“Phải viết câu trả lời mới được vào sân.”

“Tôi tin là các bạn đều đã viết xong rồi.”

Khán giả lập tức cuồ/ng nhiệt la hét: “Viết xong rồi! Viết xong rồi!”

Ánh mắt Giang Úc Bạch cuối cùng cũng dừng lại trên người tôi: “Vậy tiếp theo, tôi sẽ chọn ngẫu nhiên một vị khán giả may mắn chia sẻ câu trả lời của mình, mọi người không phiền chứ?”

Bầu không khí toàn sân càng lúc càng được đẩy lên cao trào, đồng thời cũng là lúc tim tôi chợt thắt lại.

Trực giác nhạy bén thúc giục tôi vội vàng nắm ch/ặt vé vào cửa, định nhét nhanh vào túi áo.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, ánh đèn rọi chói mắt cùng ống kính máy quay đã chĩa thẳng, khóa ch/ặt lấy tôi.

Khuôn mặt tôi lập tức hiện lên trên màn hình lớn.

Những hạt mưa bụi làm ướt mái tóc, khiến dáng vẻ hoảng hốt, nhếch nhác của tôi cứ thế phơi bày trước mặt hàng vạn người.

Giang Úc Bạch bật cười: “Xem ra, bạn chính là khán giả may mắn của đêm nay rồi.”

Màn hình lớn hiện rõ câu hỏi của đêm nay:

“Thời học sinh, bạn có ai là người bản thân chẳng thể buông bỏ không?”

Xung quanh rộ lên những tiếng cười đầy vẻ tò mò, bởi lẽ luật chơi tối nay quy định: cả Giang Úc Bạch lẫn người hâm m/ộ đều phải trả lời cùng một câu hỏi.

Sau bao năm xa cách, ký ức xưa cũ bỗng chốc ùa về.

Bức thư tình bị tôi x/é nát năm nào, giờ đây hóa thành chùm ánh sáng chắn ngang giữa tôi và anh, khiến lòng người lúng túng chẳng biết phải làm sao.

Giang Úc Bạch uể oải nói: “Thực ra tôi rất tò mò về câu trả lời của bạn.”

Một nhân viên mỉm cười tiến tới nhận lấy vé vào cửa của tôi, trong khi người quay phim bắt đầu phóng to ống kính.

Chỉ vài giây sau, chữ “Có” viết trên tờ giấy nhăn nhúm đã hiện rõ mồn một trên màn hình lớn.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy ánh mắt của Giang Úc Bạch tựa như muốn đ/âm thấu xươ/ng tủy.

Anh ngồi dưới ánh đèn flash, hàng chân mày khuất dần trong bóng tối.

Giang Úc Bạch khẽ nghiêng đầu, bình thản lên tiếng: “Có tiện kể câu chuyện của người ấy không?”

Tôi khẽ mím môi: “Không tiện.”

Trong những tháng năm thanh xuân đầy bồng bột và vội vã khép lại ấy, mối tình đơn phương do chính tay tôi đặt dấu chấm hết đã bao phen xuất hiện trong những giấc mơ sau này, để rồi hóa thành nỗi đ/au âm ỉ mãi không lành nơi đáy lòng.

“Thế à?” Giang Úc Bạch bật cười.

Ống kính lại chuyển về khuôn mặt không tì vết của anh.

Giang Úc Bạch nâng micro lên và nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi cũng có.”

“Hơn nữa đêm nay, cô ấy cũng đến đây.”

Giữa lúc mọi người bắt đầu ồ lên hò reo, Giang Úc Bạch khẽ cười nói tiếp:

“Nhưng tôi hy vọng quãng đời còn lại, cô ấy đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Mỗi người một phương, sống tốt cuộc đời của mình, như vậy là đủ rồi.”

Ngay khi lời này vừa dứt, hàng ghế khán giả lập tức bùng n/ổ.

“Má ơi, tui tò mò muốn biết cô ả đó ngồi ở đâu gh/ê.”

Linh Linh bực tức ra mặt: “Thanh Lê, cô xem, cô ta lấy đâu ra mặt mũi để vác mặt đến đây vậy? Thấy người ta nổi tiếng rồi nên định quay lại cắn cỏ cũ à? Cô ta có xứng với người ta không cơ chứ?”

Tôi nhếch mép cười nói: “Chắc là không xứng đâu.”

Bởi vì cuộc đời tươi sáng của tôi vốn dĩ đã đ/ứt đoạn vào mùa hè năm đó rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm