Nói xong, tôi không nhìn Tạ Kinh thêm lần nào nữa.
Tôi cầm điện thoại rồi bước thẳng ra ngoài.
Tạ Kinh vội vàng nắm ch/ặt cổ tay tôi, sắc mặt càng thêm u ám, nhưng giọng điệu lại nhuốm màu hoảng lo/ạn và tủi thân mà chính anh cũng không nhận ra:
“Em thà ly hôn với anh, cũng phải đi tìm nó sao??”
Nó? Ý anh là Tạ Kinh thiếu niên ư?
Tôi thấy buồn cười: “Nó tôi cũng không cần nữa.”
Đúng lúc này, điện thoại lại nhận được tin nhắn của Tạ Kinh thiếu niên:
【Cô đã trễ nửa tiếng rồi đấy.】
【Mẹ à, cô làm gương như thế đấy à?】
Tôi nhìn tin nhắn này, chỉ thấy như đang khiêu khích mình.
Cậu ta cố tình gọi tôi là mẹ, là đang nhắc nhở tôi về việc lấy cậu ta ra làm lời nói dối? Cậu ta đang âm thầm đe dọa tôi sao?
Tôi càng nghĩ càng tức.
Vừa hất tay người chồng sắp cũ ra, vừa cúi đầu nhắn tin:
【Cậu thích đi hôn ai thì đi.】
Tạ Kinh thiếu niên: 【?】
Cậu ta không ngờ tôi lại nói như vậy, không khỏi tức tối:
【Cô có tin bây giờ tôi nói hết sự thật cho anh ta, để anh ta ly hôn với cô không!】
Tôi buông xuôi, mặc kệ tất cả: 【Ồ, vậy cậu đi mà nói đi.】
Tôi không hầu hạ nữa.
Nhắn xong, tôi liền chặn luôn cậu ta.
Sau đó lái xe, rời khỏi căn biệt thự này ngay lập tức.