8 giờ đúng, tôi bước vào nơi mình đã đến không biết bao nhiêu lần trong suốt năm năm qua.
Sau khi mẹ mất, tinh thần của bố ngày càng bất ổn. Mỗi lần nhìn thấy tôi, ông lại lao tới như muốn bóp cổ.
Tôi từng nghĩ ông h/ận tôi, không muốn nhìn mặt tôi nữa.
Đành phải nhờ người khác chăm sóc ông.
Về sau, tình trạng của bố ngày càng nặng, thần trí rối lo/ạn.
Không còn cách nào khác… tôi buộc phải đưa bố vào bệ/nh viện t/âm th/ần.
Nhưng mỗi lần thấy tôi, ông vẫn kích động khác thường.
Để không kí/ch th/ích ông, năm năm nay, cứ hai tháng tôi mới đến một lần, nhưng chỉ đứng từ xa nhìn.
Chỉ vậy thôi.
Đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi bố "bệ/nh", tôi đến tìm hiểu kỹ lưỡng, nghiêm túc về tình trạng của ông.
Không ai biết rằng, một giáo viên cấp hai như bố, thực chất luôn muốn trở thành bác sĩ t/âm th/ần.
Vì điều này, ông không chỉ nhiều năm nghiên c/ứu sách "Chẩn đoán và Thống kê Rối lo/ạn T/âm th/ần", mà còn tự học các chuyên khảo về t/âm th/ần học lâm sàng, sinh lý học th/ần ki/nh cùng tâm lý học hành vi.
Giờ đây sống dài ngày trong viện t/âm th/ần, cũng coi như toại nguyện.
Bác sĩ chủ trị của ông - Vương Dục, là học trò duy nhất trong các khóa ông dạy theo đuổi lĩnh vực lâm sàng tâm lý t/âm th/ần.
Trước khi em gái gặp nạn, hai người vừa là thầy vừa là bạn, là khách quen của nhà tôi.
Cũng chính là người duy nhất sau vụ việc của em gái không những không trách móc mà còn an ủi tôi.