Kiều Mặc Vũ ôm một bụng tức.

Cả dọc đường, cô kéo lấy tôi và Tống Phi Phi cằn nhằn liên tục.

Tính tình cô ấy độ lượng, bình thường sẽ không hay làm lớn những cuộc xung đột vặt vãnh như vậy.

Tôi cúi xuống nhìn con đường đất vàng gồ ghề lồi lõm này, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác buồn bực.

Quả thực, thời tiết ngày hôm nay đúng là có hơi chán thật.

Từ chân núi lên đỉnh núi, dù đoạn đường ngắn ngủi, nhưng dù đi mãi đi mãi cũng chẳng đến nơi.

Cơ thể vừa lạnh vừa đói, lại thêm cơn buồn ngủ bỗng dưng ập đến.

Tôi cứ lê bước trên đoạn đường, mà vẫn luôn có cảm giác dường như ngay giây tiếp theo là có thể ngủ thiếp đi.

“Trời đất q/uỷ thần ơi!”

Tống Phi Phi giẫm trúng vào hố ùn, cả đôi giày leo núi đều nhúng vào đống bùn vàng.

Cô ấy cũng chẳng nhịn được nữa, bèn rút chân ra hung hăng đ/á vào cái cây bên cạnh.”

“Trời má! Cái con đường lởm khởm này! Sao đã đi hai tiếng đồng hồ rồi vẫn chưa đến nơi vậy!”

Như có tia sét đá/nh ngang đỉnh đầu.

Cả tôi và Kiều Mặc Vũ đều đồng loạt ngẩng đầu lên, kinh ngạc hét lên.

“Má! Q/uỷ đ/ập tường!”*

*Q/uỷ đ/ập tường: là hiện tượng lúc ban đêm hoặc ở vùng ngoại ô, bị nh/ốt trong một vòng tròn, đi lòng vòng không thoát ra được hoặc cứ đi về phía trước nhưng sau đó lại phát hiện đã quay về điểm xuất phát.

Giờ đây, đến Tống Phi Phi cũng hơi bàng hoàng.

“Ba người chúng ta cứ cắm đầu đi ở nơi này suốt hai tiếng đồng hồ, mà lại chẳng có ai phát hiện ra điều đáng ngờ ư?”

Tim tôi thắt lại, sắc mặt Kiều Mặc Vũ cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Lần này vì chuyện của m/ộ tổ tiên nhà Hàn Thiệu, nên khi xuất phát, chúng tôi đã trang bị đầy đủ.

Cả pháp khí lẫn bùa giấy đều mang theo.

Trên người tôi còn chuỗi vòng tay chu sa trừ tà, lồng ngựk cũng có đeo bùa bình an.

Con q/uỷ này phải lợi hại đến thế nào, mới có thể giăng bày q/uỷ chướng ngay dưới mắt chúng tôi chứ?

Mà tôi chẳng hề phát giác ra chút âm khí nào.

“Tất cả mọi người đừng đi nữa, dừng lại đi.”

Tôi đứng ở giữa giang hau tay ra, ra hiệu cho tất cả mọi người dừng bước lại.

Đạo diễn có phần tức gi/ận, ông ta nhíu ch/ặt đôi lông mày.

“Lục Linh Châu, cô lại định làm gì?”

“Bây giờ đã hơn bốn giờ chiều rồi, trên núi trời tối nhanh lắm, nếu không mau lên, thì đến tối chúng ta cũng không lên được làng.”

Đạo diễn vừa cất lời, những nhân viên khác cũng đồng loạt bàn tán theo.

“Đúng vậy, chúng tôi còn phải vác theo máy quay nữa, mệt ch*t mất!”

“Giày tôi ướt rồi, hình như giẫm phải vũng nước, cô có thể đừng kéo dài thời gian nữa không?”

“Im miệng hết cho tôi!”

Tống Phi Phi gào lên, xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.

Muốn biết có phải bị q/uỷ đ/ập tường hay không, thì cách làm rất đơn giản.

Thứ được gọi là q/uỷ đ/ập tường, thông thường sẽ do một số cô h/ồn dã q/uỷ bày trò quấy phá.

Chúng sẽ bày q/uỷ chướng trên đường, khiến tâm trí con người u mê, rồi liên tục đi vòng vòng trong một nơi.

Q/uỷ là tà vật, nên tất nhiên trong q/uỷ chướng sẽ nồng nặc âm khí.

Tôi lấy lò hương ra, rồi đột một loại hương được điều chế đặc biệt.

Thấy tôi bắt đầu thắp hương giữa đường, trong phút chốc, sắc mặt của mọi người đều rất đặc sắc.

Đạo diễn định nói rồi thôi, hai môi gi/ật gi/ật mấy lần.

Nhờ ánh mắt ăn th!t người của Tống Phi Phi, cuối cùng ông ta đành ngậm ngùi cúi cái đầu m/ập mạp xuống dưới, giả vờ như chưa nhìn thấy gì.

Đạo diễn không nói gì, những người khác không dám nói gì.

Ba làn khói xám xịt phất phơ bay lên không trung.

Đây là hương dụ q/uỷ, bên trong được thêm sừng tê giác, đây là món cực bổ của q/uỷ.

Q/uỷ bình thường ngửi thấy mùi của loại hương này, thì sẽ giống như tên nghiện nhìn thấy th/uốc phiện, chúng sẽ không tài nào kh/ống ch/ế được bản thân.

Làn khói xám xịt tan biến trong màn mưa lâm thâm, tỏa ra một mùi thơm kỳ dị, rồi nhanh chóng biến mất trong không trung.

Không có con q/uỷ nào bị dụ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0