“Giang Dịch, dậy đi, tới rồi.”

Tôi mở mắt, phát hiện đầu mình đang gối lên vai Lục Từ Lan!

Thấy tôi ngơ ngác, Lục Từ Lan nắm ch/ặt tay tôi kéo xuống xe.

Gặp gió mát thổi qua, tôi mới tỉnh táo hẳn, vội rút tay khỏi tay anh.

Lục Từ Lan ngạc nhiên nhìn tôi: “Chỉ cầm tay thôi mà, em phản ứng lớn thế?”

“Em ngủ mê thôi…” Tôi xoa bụng, chẳng đợi anh nói gì đã chạy mất: “Em chưa ăn sáng, anh vào trước đi.”

X/á/c nhận Lục Từ Lan không đuổi theo, tôi mới chậm lại, ngoái đầu nhìn.

Chỉ thấy anh đứng như trời trồng, không hiểu sao trông rất ủ rũ, dù cách xa vẫn cảm nhận được không khí u ám quanh người.

...

Bước vào quán cháo, bất ngờ thấy Hướng Nam Dữ cũng ở đó.

Cậu ta sinh ra trong nhung lụa, cũng tới quán vỉa hè ăn sáng sao?

Thấy tôi, Hướng Nam Dữ gi/ật mình, đôi mắt hơi đỏ như sắp khóc.

Chỉ lát sau, cậu đã chỉnh đốn thần sắc, chủ động chào: “Áo đồng phục giống nhau nhỉ, cậu cũng học trường Trung học số 1?”

“Ừ.” Tôi không muốn nói nhiều, lấy hai chiếc bánh bao nhân gà và sữa đậu. Quay lại thấy quán đông nghẹt, chỉ còn chỗ đối diện Hướng Nam Dữ.

Đành ngồi xuống.

“Tớ thấy cậu quen lắm, tên gì vậy?”

“Giang Dịch.”

Hướng Nam Dữ chống cằm nhìn tôi hồi lâu: “Cậu không tò mò tên tớ sao?”

Tôi không giả vờ không biết, cậu ta quá nổi tiếng: “Tôi biết, Hướng Nam Dữ học giỏi, bạn lớp tôi hay nhắc đến.”

Nghe vậy, cậu nhướn mày: “Mình trông khó gần lắm sao?”

“...Tôi không nghĩ vậy.”

Gương mặt ấy quá dễ gây hiểu lầm, sao khiến người ta e ngại?

Kiếp trước tôi h/ãm h/ại cậu thế mà cậu chẳng động thủ.

Đủ thấy tính khí tốt thế nào.

“Vậy sao cậu cứ tránh né mình?”

Tôi thể hiện rõ ràng thế sao?

Ăn xong, chúng tôi cùng rời quán.

Khác lớp nhưng Hướng Nam Dữ cố đi sát bên, tôi đành miễn cưỡng theo.

Gần đến cửa lớp, cậu đột nhiên hỏi: “Giang Dịch, cậu tin vào số mệnh không?”

Không rõ ý cậu ta, nhưng...

“Tôi tin.”

Kiếp trước dạy tôi đủ bài học: người không thuộc về mình, có cố cũng vô ích.

Nên kiếp này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm.

“Tớ không tin.” Hướng Nam Dữ nhìn tôi đăm chiêu: “Tớ chỉ tin vào nỗ lực của bản thân.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
5 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
9 Tắt đèn Chương 8
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm