Hung Trạch

Chương 15

17/07/2025 11:18

Pháp sư chỉ chuyên tâm thả diều, sát thủ chỉ

khát khao áp sát mặt.

Hễ nghĩ đến điều này, kế sách lập tức nảy ra trong đầu tôi.

"Chui vào bụi rậm, di chuyển, kh/ống ch/ế tầm nhìn!"

Tôi hét lớn vào điện thoại.

Lão Trương khựng lại một chút, sau đó lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, rồi lăn tròn sang bên nấp sau ghế sofa.

Chớp mắt thành điểm m/ù tạm thời khiến tử mẫu sát dừng lại một chút, nhưng chỉ hai giây sau, nó đã cong ngón tay về phía ghế sofa.

Chiếc sofa gỗ nguyên khối nặng như bàn trà bỗng bay lên như tờ giấy.

Nhưng sau sofa đã không còn bóng dáng lão Trương.

Tử mẫu sát cảm thấy bất ổn, vừa định dịch chuyển tức thời lần nữa thì một nắm đ/ấm đã xuyên thẳng từ sau lưng ra trước ng/ực nó.

"Má mày chứ, còn dám phang tao nữa hả?!"

Lão Trương - kẻ vừa đ/á/nh úp thành công dùng cánh tay đầy m/áu lau mặt, sắc mặt hằn lên sát khí, lắc mạnh cánh tay.

Khói xanh bốc lên từ khắp người tử mẫu sát, nó há miệng gào thét, lỗ hổng trên ng/ực bị cánh tay lão Trương khuấy động càng mở rộng, x/é toác thành vết thương lớn hình con ngươi dọc.

"Nguy rồi, nó sắp thả q/uỷ anh nhi! Trương Dưỡng Đạo, lập tức lùi xuống dưới cửa sổ."

Trương Dưỡng Đạo lập tức rút tay lại, hai chân đạp mạnh xuống sàn, cả người như ngư lôi trườn sát mặt đất vọt thẳng tới bên dưới khung cửa sổ thủy tinh lớn.

Chỉ thấy tử mẫu sát lúc này mặt mày đ/au đớn tột độ, khuôn mặt trắng bệch vốn đã rùng rợn giờ co gi/ật méo mó, ngũ quan nhăn nhúm, x/ấu xí khó tả.

Trong làn gió âm cuồn cuộn, mái tóc dài dựng đứng lên, lộ ra một vệt son đỏ dưới tai.

"Ủa?"

Một cảm giác quen thuộc thoáng qua như tia chớp lướt qua đầu, nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ, cảnh tượng q/uỷ dị k/inh h/oàng trước mắt đã c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Một vật giống côn trùng nhưng chẳng phải côn trùng, giống người mà chẳng phải người từ vết nứt trên ng/ực tử mẫu sát chầm chậm bò ra.

Cái đầu to bằng nắm tay quay ngược quay xuôi, trên khuôn mặt nhăn nheo, hai lỗ đen phập phồng như đang đ/á/nh hơi thứ gì đó.

"Q/uỷ anh nhi xuất thế rồi, nó đang tìm sinh khí! Trương Dưỡng Đạo, nín thở ngay."

Trần đại sư quát lớn.

Nhưng đã quá muộn.

Đầu nó đang quay lung tung thì bất ngờ dừng lại, sau đó đôi mắt khép kín bỗng mở ra, đỏ như m/áu.

"Ngũ phương kim giáp, nghe ta hiệu lệnh, trấn h/ồn ô mộc, truy bắt á/c linh. Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh! Chấp!"

Đầu ngón tay Trần đại sư vút lên một lá bùa vàng, lá bùa gặp gió liền bốc ch/áy, chỉ loé sáng rồi lại biến mất.

Gần như đồng thời, trên màn hình, con q/uỷ anh nhi đạp mạnh hai chân, như mũi tên rời cung phóng thẳng về phía lão Trương.

"Á!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm