Tôi chụp hụt, kinh ngạc ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn.

Hắn nhìn tôi chằm chằm, chậm rãi nhét tờ phiếu vào bàn tay đang cứng đờ giữa không trung của tôi.

"Đi làm thủ tục nhập viện đi."

Cố Lân dán ch/ặt mắt vào lớp khẩu trang của tôi, ánh nhìn như muốn th/iêu rụi nó thành tro tàn.

Giọng nói trầm ấm lọt tai của hắn, rõ ràng nhả ra ba chữ khiến tôi như rơi vào hầm băng.

"Kỳ, tiên, sinh."

Hắn cố ý nói chậm lại, gằn từng chữ một, tựa như muốn ngh/iền n/át cái họ giả mạo này qua kẽ răng.

5

Tôi siết ch/ặt đống giấy tờ trong tay, ôm con trai rời khỏi phòng khám mà gần như là chạy trốn.

Tôi không dám ngoảnh đầu lại, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Cố Lân từ đầu đến cuối luôn dính ch/ặt vào lưng mình.

Ánh đèn hành lang trắng bệch nhợt nhạt.

Tôi bước rất nhanh, gần như là chạy bước nhỏ.

Cho đến khi khuất sau góc ngoặt, khoảnh khắc hoàn toàn thoát khỏi tầm mắt của hắn, tôi mới dám tựa lưng vào tường thở dốc từng ngụm lớn.

Con trai vì động tác mạnh bạo của tôi mà lại hừ hừ cựa quậy, khuôn mặt nhỏ nhắn sốt đến đỏ bừng.

Hắn nhận ra tôi rồi.

Hắn chắc chắn đã phát hiện ra rồi!

Nhận thức này tựa như một con rắn đ/ộc cuộn mình trong tim tôi, thè lưỡi đe dọa.

Tôi bần thần loạng choạng đi làm thủ tục nhập viện.

Y tá nói gì, tôi gần như không nghe lọt chữ nào.

Chỉ biết gật đầu như cái máy, ký tên, rồi bế con đi lấy m.á.u xét nghiệm.

Phải đến khi bế con trai vào phòng b/ệnh, tôi mới thở phào nhẹ nhõm được một chút.

May mà không phải phòng đơn.

Trong phòng có bốn giường b/ệnh, hai giường nằm sát ngoài cũng là của các bạn nhỏ.

Con trai được xếp ở giường trong cùng.

Vừa đặt con nằm ngay ngắn trên giường b/ệnh, y tá đã đi tới treo bình truyền dịch.

Dung dịch t.h.u.ố.c lạnh ngắt xuôi theo mạch m.á.u chảy vào cơ thể con trai.

Bàn tay nhỏ bé của thằng bé nắm lấy ngón tay tôi, lơ mơ chìm vào giấc ngủ.

Tôi ngồi trên ghế cạnh giường, hai mắt nhìn trân trân vào ô cửa kính trên cửa phòng b/ệnh.

Nơm nớp lo sợ ngay giây tiếp theo bóng dáng kia sẽ xuất hiện.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, mỗi một tíc tắc đều như hình ph/ạt lăng trì.

Cửa phòng b/ệnh bị đẩy nhẹ ra.

Tôi như con thỏ bị kinh động, sống lưng chợt căng thẳng cứng đờ.

6

Người bước vào là y tá, cô ấy đến để ghi chép nhiệt độ cơ thể.

Tôi thả lỏng người như muốn rã rời, sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi này đã nhanh chóng bị phá vỡ.

Khoảng một tiếng sau, cánh cửa lại một lần nữa bị đẩy ra.

Cố Lân một thân một mình bước vào, chiếc áo blouse trắng tinh tươm không vướng bụi trần.

"Kiểm tra phòng."

Hắn nói ngắn gọn súc tích, bỏ qua hai giường b/ệnh ngoài cùng, đi thẳng đến bên giường con trai, cầm lấy thẻ b/ệnh án của thằng bé.

Tôi căng thẳng nuốt nước bọt, lại kéo khẩu trang lên một chút.

Ánh mắt Cố Lân lướt qua bảng ghi chép nhiệt độ, rồi lại rơi xuống mặt tôi.

"Th/uốc hạ sốt có tác dụng rồi."

Tôi cứng đờ gật đầu.

Hắn đột nhiên cúi người xuống, đưa tay ra chỉnh lại vị trí gối của con trai.

Cánh tay hắn sượt qua ngay trước mắt tôi, mùi hương tuyết tùng quen thuộc ấy lại một lần nữa bao bọc lấy tôi.

Tôi chồm mạnh về phía sau, động tác lớn đến mức làm đổ cả chiếc ghế.

Chiếc ghế gấp kêu "xoảng" một tiếng, vang lên chói tai giữa căn phòng b/ệnh tĩnh lặng.

Động tác của Cố Lân khựng lại, hắn chậm rãi đứng thẳng người nhìn tôi, ánh mắt trầm lặng mang theo sự dò xét.

"Căng thẳng thế sao?" Hắn tiến lại gần tôi, giọng nói hạ thấp đến mức chỉ mình tôi nghe thấy, "Tôi chỉ chỉnh lại gối, để thằng bé thở dễ dàng hơn thôi."

Sắc mặt tôi trắng bệch, đôi môi r/un r/ẩy không thốt nên lời.

Cố Lân không nhìn tôi nữa, những ngón tay thon dài tưởng như vô tình lướt qua trán con trai, cuối cùng nhặt tấm thẻ nhỏ rơi bên gối lên.

Đó là thẻ bảo hiểm y tế trẻ em của con trai, bên trên in rõ ràng tên của thằng bé: Kỳ An.

"Kỳ An..."

Cố Lân trầm giọng lẩm nhẩm cái tên này, âm điệu đều đều, nhưng lại mang theo một loại trêu tức đầy chủ ý.

Hắn nhấc mắt lên lần nữa nhìn về phía tôi, nụ cười trên khóe môi có chút thâm thúy, "Tên hay lắm."

Đặt lại thẻ bảo hiểm y tế xuống gối, Cố Lân xoay người rời đi.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi kiệt sức ngã ngồi xuống ghế, tháo khẩu trang ra hớp lấy hớp để không khí trong lành.

Trước mặt Cố Lân, mọi lớp vỏ bọc và sự sợ hãi của tôi đều không có chỗ để che giấu.

7

Cố Lân là em trai kế trên danh nghĩa của tôi, cũng là cha ruột của Kỳ An.

Năm mười tuổi, một vụ t.a.i n.ạ.n đã cư/ớp đi cha mẹ tôi.

Nhà họ Cố đã nhận nuôi tôi dưới danh nghĩa con riêng.

Sau này tôi mới hiểu, bọn họ chẳng qua chỉ muốn tìm một người bạn chơi cùng để giải khuây cho cậu con trai đ/ộc nhất.

Ba mẹ Cố quanh năm bôn ba bên ngoài, căn biệt thự rộng lớn chỉ có bảo mẫu và Cố Lân.

Sự xuất hiện của tôi đã phá vỡ sự cô đ/ộc ấy, đồng thời cũng châm ngòi cho ngọn lửa gi/ận dữ của Cố Lân.

Hắn hoàn toàn không chào đón tôi, cho rằng tôi đã cư/ớp đi tình yêu thương của cha mẹ vốn dĩ chỉ thuộc về hắn.

Ban đầu chỉ là những trò ức h.i.ế.p vặt vãnh, bắt tôi làm bài tập hộ, vứt cặp sách của tôi, tung tin đồn trong trường rằng tôi muốn cư/ớp đoạt tài sản nhà họ Cố, khiến tôi bị đám thiếu gia con nhà giàu đó chĩa mũi nhọn vào.

Đứa trẻ nhỏ tuổi là tôi phải sống kiếp ăn nhờ ở đậu, đành âm thầm nhẫn nhịn sự gây sự vô lý của hắn.

Nhưng sự phục tùng của tôi lại càng làm tăng thêm sự hống hách của hắn.

Bữa tiệc sinh nhật hai mươi tuổi của hắn, hắn đã tặng tôi một chiếc vòng cổ màu đỏ.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, hắn cầm chiếc vòng cổ ướm lên cổ tôi.

Giọng điệu đầy hưng phấn, "Ngoan, đeo nó vào đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm