TỤC MỆNH SƯ 1

Chương 4

26/12/2025 14:46

11

Tôi lại dừng bước: "Ta cho con một lá bùa hộ mệnh, con mang về nhà họ Phong. Không ai làm hại được con đâu."

Tôi không rảnh trông trẻ, tôi còn phải tìm lại đồ bị mất nữa.

Nhưng cô bé lại cuống lên: "Con không muốn sống nhẫn nhục cầu toàn như vậy. Giữ mạng có ích gì? Chẳng phải vẫn không có tôn nghiêm, bị cả nhà họ sai khiến, coi như trâu ngựa sao. Con không làm trâu ngựa, con muốn làm người quất roj."

Cô bé này có cá tính đấy.

Thấy tôi có vẻ mềm lòng, nó liền nói: "Con quen Lý b/án tiên, con giúp ngài tìm ông ta. Lấy lại đồ của ngài, rngài đi cùng con về nhà họ Phong, con muốn gi3t sạch bọn họ."

"Đó là cha con đó. Con ra tay được sao?"

"Khi ông ta đ/á/nh con, có nghĩ con là con gái ruột của ông ta không? Khi ông ta dung túng cho con tiện nhân và thằng con tạp chủng đ/á/nh m/ắng, s/ỉ nh/ục con, có nghĩ con cũng là m/áu mủ ruột th!t của ông ta không? Ông ta có thể nhẫn tâm, vậy tại sao con phải từ bi nương tay."

Cô bé này nói cũng có lý.

Tôi có chút thích nó rồi.

Nhưng mà, "Ngay cả sức gi3t gà con cũng không có, làm sao gi3t người? Ta không giúp con đâu."

Cô bé Chiêu Đệ nhìn tôi một cái, rồi leo thêm mấy bậc thang: "Sư phụ đến được đạo quán Linh Sơn, người sẽ đồng ý giúp con thôi." Trong giọng nói tràn đầy tự tin chắc chắn.

12

Phải nói rằng, sự tự tin của Chiêu Đệ có lý do của nó.

Đạo quán tọa lạc trên đỉnh núi, thực chất chỉ là ba gian nhà gạch có mái che dựng dựa vào vách đ/á, dưới mái hiên giữa treo xiêu vẹo một tấm biển đen chữ vàng, viết Linh Sơn Đạo Quán.

Đạo quán rá/ch nát đến nỗi không có cả sân, cuối bậc thang là một khoảng đất bằng phẳng, nhìn ra xung quanh tối đen như mực.

Tôi đ/ốt nến soi sáng, lật đi lật lại hai lần, lục tung cả những chỗ có thể giấu người, vậy mà cả đạo quán không phát hiện ra một bóng người nào.

Nhưng hương trên bàn thờ vẫn còn ch/áy, ấm trà trong phòng bên vẫn còn nóng, chứng tỏ người trong đạo quán vừa mới ở đây.

Tôi ngồi trước bàn trà nghịch một cái chén trà làm rất tinh xảo, lớn tiếng cảnh cáo: "Họ Lý kia, ta khuyên ngươi trước khi chén trà rơi xuống đất, mau ra đây đi, nếu không ta sẽ đ/ốt cái đạo quán rá/ch nát của ngươi, th/iêu sống ngươi ở trong đó luôn."

Tôi ngưng thần chờ đợi một lát, trong đạo quán ngoài tiếng gió ra, không có gì khác thường. Chẳng lẽ người đã chạy trốn từ lâu rồi?

Tôi đang định phóng hỏa đ/ốt quán, Chiêu Đệ kéo kéo tay áo tôi, ghé tai nhỏ giọng nói: "Sư phụ, con giúp người tìm người ra, người phải đồng ý thu con làm đồ đệ. Nuốt lời là chó con."

"Chuyện này e rằng..."

Tôi chưa nói hết câu, nó chỉ tay vào cây hòe lớn sừng sững bên cạnh đạo quán, lớn tiếng nói: "Người ở dưới gốc cây."

Nhưng, ở đó trống không. Tôi lại cảm thấy được sự lưu động khác thường của không khí.

Tôi lập tức cắn rá/ch đầu ngón trỏ, khi m/áu tươi rỉ ra, cây bút phán quan tùy thân được tế ra, đầu bút chấm m/áu, kim quang đại thịnh, chỉ thẳng vào cây hòe lớn.

Thân cây lập tức thủng một lỗ.

Một cây tốt như vậy, thật đáng tiếc.

Lúc này, sau lưng tôi lại truyền đến tiếng "Ai dô” thê lương.

Ngay sau đó, cái ấm trà đồng đặt trên than hồng, "Keng" một tiếng đ/ập trúng thứ gì đó rồi lăn xuống đất, bốc khói trắng.

"Bỏng ch*t ta rồi, bỏng ch*t ta rồi."

Một đạo sĩ g/ầy nhom bỗng nhiên xuất hiện sau lưng tôi, nhảy dựng lên giũ nước sôi trên người, vẻ mặt hết sức lố bịch.

Chiêu Đệ đứng ở ngoài ngưỡng cửa, bình tĩnh nhìn cảnh tượng trước mắt, bàn tay cầm ấm trà dần dần đỏ ửng lên.

Tôi lập tức hiểu ra Chiêu Đệ vừa nãy nói lớn tiếng là đ/á/nh lạc hướng.

"Chiêu Đệ, con không sao chứ?"

Đứa bé này thật sự có chút bản lĩnh.

Dưới ánh trăng, nó nhìn tôi, giọng nói trong trẻo lại quật cường: "Từ giờ phút này trở đi, con không gọi là Chiêu Đệ nữa, con gọi là Phong Bất Khuất. Con theo họ của bà nội con."

"Bây giờ, con có thể gọi ngài là sư phụ không?"

13

Ừm... Cô bé này thật sự rất kỳ lạ.

Tôi đã nói chưa nhỉ, tôi rất gh/ét cái kiểu ăn nói sắc sảo, đanh đ/á của nó. Giống y hệt sư phụ tôi đã ch*t cách đây cả trăm năm.

"Ta còn lớn hơn bà nội con mấy trăm tuổi, nể mặt bà ấy, nếu con gọi ta là tổ tông, ta miễn cưỡng có thể che chở cho con."

"Tổ tông, khi nào chúng ta về gi3t cha con?"

Hả???

Tôi nghĩ ít nhất nó cũng phải ngượng ngùng, không tình nguyện một chút chứ, không ngờ,

nó làm vậy ngược lại dồn tôi vào thế bí.

"Gi3t cha con sẽ phạm phải môn quy, con nghĩ kỹ xem có muốn gi3t hay không."

Không gi3t, nó khó mà nuốt trôi cục tức này.

Gi3t, thì không thể vào môn hạ của tôi.

Bàn về phản công, đạo hạnh của nó còn non lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sư Tôn Và Cuộc Sống Bị Ma Tôn Giam Sủng

Chương 6
Ta xuyên thành một vị sư tôn mỹ nhân ốm yếu mang mệnh nguy hiểm cao, bị trói buộc với hệ thống Tìm Đường Chết Để Giữ Mạng. Hệ thống ban bố nhiệm vụ: [Sờ cơ bụng của phản diện Ma Tôn, cộng thêm một ngày tuổi thọ!] Giữa chốn đại tỷ đông người, ta trước mặt bá quan văn võ kéo phăng vạt áo hắn: "Đồ nhi, cơ bắp luyện không tồi..." Đáy mắt hắn chợt sầm lại, lôi tuột ta xuống hàn đàm buốt giá: "Sư tôn, sao không tiếp tục nữa?" Giữa lúc kiếm bạt nỗ trương, ta nghe thấy màn hình bình luận điên cuồng cảnh báo: [Đệt, Ma Tôn muốn dĩ hạ phạm thượng kìa!] [Sư tôn thanh lãnh bị kéo xuống thần đàn, sảng khoái!] [Cứu mạng! Hắn là trùng sinh! Kiếp trước bị giam cầm thải bổ thê thảm lắm! Giờ về báo thù rồi!] [Hắn ngay cả song tu đại pháp cũng chuẩn bị xong rồi, sư tôn cứ chờ ngày mai ôm eo đi!!!]
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Boys Love
0