Ngọc Vỡ - Phần 1

Chương 7

19/04/2024 17:48

7.

Vài ngày sau, Lý Hà dẫn theo một nhóm người mang theo một đống rương tới phủ Tể Tướng, nhìn thấy ta, khuôn mặt trở nên đỏ bừng, trông rất là bối rối.

“Khương cô nương, Thái tử nói, nếu như đã nhất biệt lưỡng khoan, Đông Cung không nên giữ những thứ do cô nương đem tới, tránh cho Khúc cô nương nhìn thấy sẽ không vui.”

Từ lúc đính hôn, mẫu thân đôi khi sẽ căn dặn ta làm một ít y phục hay túi thơm đưa tới Đông Cung và Trung Cung để thể hiện đức hạnh của đích nữ Khương Gia, những năm này, những thứ được đưa tới trong cung cũng không ít.

Nhìn từng chiếc rương có chút chói mắt, ta cười khổ nói: “Thái tử điện hạ đúng là suy nghĩ chu toàn.”

Lý Hà gãi đầu, không biết nên trả lời thế nào.

Nhìn những món đồ này bất giác khiến ta nhớ lại những chuyện xưa cũ.

Khi ta được một tuổi, khi lễ trảo chu (chọn đồ vật đoán tương lai) bắt đầu, trên bà tan bà tay ra những món bảo vật rực rỡ đủ loại nhưng ta lại không chọn bất cứ thứ gì trong số đó, ta bò từ đầu bên này sang đầu bên kia, sau đó ta ôm lấy Dung Ngọc sáu tuổi.

Những vị trưởng bối và khách mời ngồi chật ních trong phòng đều tỏ vẻ thích thú, họ nói đùa rằng ta đúng là đứa trẻ khéo chọn, đã chọn trúng món quà quý giá nhất thiên hạ rồi.

Từ đó trở đi, ta và Dung Ngọc gắn bó với nhau một cách sâu sắc, hắn thật sự đã chiếm giữ quá nhiều hồi ức trong suốt nửa cuộc đời ta.

Có lẽ là do nhìn thấy ánh mắt ta quá mức ảm đạm, Lý Hà mới ngập ngừng đá/nh thức ta: “…Khương cô nương?”

Hồi thần lại, ta nhìn đi nhìn lại những món đồ cũ kỹ đó, hồi lâu sau ta nói: “Nếu như đã nhất biệt lưỡng khoan, thì Thái tử nên đích thân tới đây mới có thể nói là trịnh trọng. Ngài quay về đi.”

Ta quay người, đi vào trong Khương phủ, không cho Lý Hà cơ hội gọi ta lại.

Nha hoàn đi theo ta, Bảo Châu tức gi/ận không thôi: “Tiểu thư, sao người lại để cho bọn họ khiêng rương quay về như vậy, chúng ta cầm đồ sẽ b/án cho người khác, cho dù có b/án cho ăn mày cũng không đưa cho bọn họ!”

Ta lắc đầu: “Phần lớn những thứ đó đều có ký hiệu ngự dụng, dân thường không thể sử dụng được.”

Lại thêm vài ngày nữa trôi qua, cửa Khương phủ lại một lần nữa mở ra, Thái tử lạnh lùng bước tới, phía sau là Lý Hà dẫn theo một nhóm người khiêng những chiếc rương đi tới.

Hắn nhìn ta, trên khuôn mặt không có biểu cảm gì: “Cô đích thân đến đây, ngươi đã vừa lòng chưa?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7