Cuối cùng tôi vẫn không thắng nổi Giang Văn Duyệt.
Xách theo mấy chiếc áo ba lỗ, tôi đến biệt thự nhà họ Giang.
Trên đường đi, Vụ Vụ cứ nhìn ngang nhìn dọc, ôm ch/ặt con búp bê Barbie trong tay, cười vô tư lự: "Anh đẹp trai ơi, anh còn xinh hơn cả búp bê của em nữa."
Tôi cảm thấy khen đàn ông bằng từ “xinh” nghe có gì đó sai sai.
Vừa định lên tiếng ngăn cản, Giang Văn Duyệt đã mỉm cười gật đầu: "Vụ Vụ có con mắt tinh tường đấy."
Thiên hạ đồn tiểu thiếu gia nhà họ Giang tính tình quái gở, thất thường.
Toàn là nói nhảm.
Thiếu gia rõ ràng là người tốt bụng nhất trần đời.
Giang Văn Duyệt đã sắp xếp cho Vụ Vụ vào trường tiểu học tư thục tốt nhất, lại còn mời đội ngũ y tế hàng đầu đến chữa trị cho con bé.
Nhưng tôi phát hiện ra… Vệ sĩ trong thành phố hình như không giống như tôi tưởng tượng.
"Thiếu gia, vệ sĩ thực sự phải mặc như thế này sao?"
Tôi dùng một tay nhấc lên mảnh vải mỏng manh, mặt đầy vẻ khó hiểu.
Giang Văn Duyệt ngả người trên ghế sofa, hừ lạnh: "Đồ nhà quê như anh thì biết cái gì, anh là vệ sĩ thân cận cao cấp, đương nhiên khác với loại thông thường rồi."
Tôi gật đầu ngờ nghệch: "Vụ Vụ bao giờ tan học ạ?"
Giang Văn Duyệt thờ ơ đáp: "Không cần anh lo, quản gia sẽ đón con bé. Dạo này con bé cần ở lại b/ệnh viện để kiểm tra và đá/nh giá tổng quát."
Tôi lại ậm ừ gật đầu, thành thật khen ngợi: "Thiếu gia là người tốt nhất tôi từng gặp, người tốt ắt sẽ được báo đáp."
Biểu cảm trên mặt Giang Văn Duyệt đóng băng.
Hồi lâu sau, hắn nở nụ cười châm biếm: "Người tốt? Anh đúng là ngây thơ đến đáng gh/ét."
Làm một tiểu thiếu gia giàu có, nhưng cuộc sống hàng ngày của Giang Văn Duyệt lại vô cùng đơn điệu.
Hắn ít khi ra ngoài, cũng chẳng có bạn bè.
Mỗi ngày đều có thể ở trong phòng vẽ suốt cả ngày, chỉ cần khẽ xoay cổ tay đã vẽ ra những đường nét tuyệt mỹ.
Tôi thích nhìn hắn vẽ.
Giang Văn Duyệt có ngoại hình ưa nhìn, làn da trắng trẻo, đôi môi nhạt màu, đuôi mắt luôn phảng phất vẻ yếu ớt.
Ấy vậy mà lại có đôi mắt màu hổ phách, như một bảo vật dễ vỡ.
Đẹp thì đẹp thật, nhưng thiếu linh h/ồn.
Chỉ khi cầm cọ, đôi mắt lúc nào cũng hờ hững kia mới trở nên có thần thái.
Không biết là hắn thổi h/ồn cho những bức tranh, hay chính những bức tranh đã tiếp thêm linh h/ồn cho hắn.
Tôi vốn dốt đặc cán mai, chẳng bao giờ hiểu nổi mấy thứ nghệ thuật cao siêu này.
Nhưng với Giang Văn Duyệt thì khác.
Tôi có thể chăm chú nhìn cả ngày, xem một con chim được tạo ra thế nào, nghe tiếng hót vang lên từ tranh vẽ.
Giang Văn Duyệt thấy thú vị, cố tình trêu tôi: "Đẹp không?"
Tôi thành thật gật đầu: "Đẹp."
Hắn gật đầu, rồi cười tủm tỉm hỏi: "Vậy là tranh đẹp hơn, hay tôi đẹp hơn?"
Tôi không giỏi nói lời đường mật.
Suy nghĩ giây lát, tôi chân thành đáp: "Thiếu gia lúc vẽ tranh là đẹp nhất."
Giang Văn Duyệt bật cười, đầu ngón tay tròn trịa chỉ về phía tôi, ra lệnh: "Anh ra phía trước đi."
Tôi ngẩn người: "Làm gì ạ?"
"Lại đây làm người mẫu cho tôi."
Tôi ngượng ngùng gãi đầu: "Nhưng tôi không đẹp..."
Giang Văn Duyệt im lặng giây lát, thẳng thừng hỏi: "Anh không soi gương bao giờ à?"