Đồ đệ cứ muốn song tu cùng ta!!!

Chương 5

18/12/2025 12:06

“Sư tôn đừng cười giả nữa.” Bạch Dược nhếch môi, nụ cười càng mê hoặc: “Đồ nhi đã nói, phải ở trên sư tôn. Đêm qua lửa người bùng lớn, ta vừa ép xuống, người lại lật lên, vậy không tính. Hơn nữa, ta muốn một sư tôn không linh lực, không nội đan, để ta tùy ý nắn bóp. Bảy ngày nữa hồ ly lấy nội đan, ta sẽ có sư tôn.”

Ta siết ch/ặt nắm tay, lăn mạnh một vòng. Thực ra đêm qua trong vườn, trên người Bạch Dược không hề có tà khí. Ta nuôi sói con ba trăm năm, giờ đầu óc tỉnh táo, cũng hiểu hắn phần nào. Dù hắn có tâm tư ấy, cũng không đến mức làm chuyện cực đoan. Ta không rõ hắn lấy lòng tin của đế cơ thế nào, cũng chẳng biết hắn muốn gì. Nhưng mấy ngày nay, hành động của hắn đều như chẳng cần mạng.

Ta không thể chờ bảy ngày. Sói con quả thật không tệ, một đêm đi/ên lo/ạn cũng giúp ta th/iêu được nhiều lửa. Năm ngày đủ để ta khôi phục ba phần linh lực. Ta mượn lỗ hổng Lưu Ngọc đá/nh ra, thoát khỏi kết giới của hắn, dùng Yêu Vương Lệnh âm thầm triệu tập các tộc trưởng. Khi diệt lão yêu vương, họ cũng góp sức. Nay Yêu Vương Sơn gặp nạn, môi hở răng lạnh, họ không thể đóng cửa mặc kệ.

Đế cơ muốn mở ngũ hành nghịch chuyển trận, ta liền dựng trận trấn sơn bằng ngũ hành, khiến hắn không thể lay chuyển. Các tộc trưởng đồng loạt hành lễ, sẵn lòng giúp ta. Giao Túc, Lão Quy, Kim Nguyên, Thúc Yêu, cộng thêm ta—đủ rồi.

Đế cơ vừa tới, từng bước ép sát. Ta dựng hỏa trận ngăn hồ tộc, tiếp tục gia cố. Đế cơ khẽ cười, không vội phá trận. Tay áo khẽ động, tà khí càng lúc càng dày, tuy bị hỏa trận th/iêu đi phần lớn, vẫn còn không ít tràn tới chúng ta.

“Chư vị tộc trưởng, đừng phí sức nữa. Trì Yến không sợ tà khí, nhưng các ngươi thì sao? Nhìn hắn giờ còn chẳng giữ nổi bản thân, làm gì còn lo được cho các ngươi?”

Những tộc trưởng bị tà khí vây quanh lập tức biến sắc. Đế cơ xoay chuyển tà khí, đôi mắt mê hoặc, tiếp tục dụ dỗ: “Các ngươi khổ tu trăm năm, linh lực trong mắt tà tu chỉ như hạt bụi. Là thần phục, hay để tà khí nuốt chửng? Chọn lựa này đâu khó.”

Tim ta chấn động, chợt nhớ đến lời Bạch Dược. Quay lại, thấy bốn vị tộc trưởng ánh mắt dần tối, đồng loạt rút khỏi kết giới, quay mũi công kích về phía ta.

Kết giới n/ổ tung, lực đả tâm cùng phản phệ lan tràn khắp nơi. Họ cúi đầu trước đế cơ, xưng nguyện trung thành với chủ thượng. Đế cơ khen ngợi, vung tay áo bạc, vài luồng tà khí nhập vào thân họ. Khi hòa làm một, sắc diện họ lại bình thường, không còn dấu vết tà khí.

Khó trách tên đầu tà tu này có thể ẩn mình dưới mắt ta suốt ba trăm năm. Họ vui mừng cảm tạ: “Đa tạ chủ thượng.”

Quả đúng như Bạch Dược nói—ta đã xem nhẹ lòng tham của yêu. Nếu có thể nhanh chóng tăng tiến, ai còn muốn khổ tu? Nếu đó là chí hướng của chúng, vậy ta còn kiên trì vì điều gì?

Hai ngàn năm trước, yêu tộc lo/ạn lạc, ta bị phụ thân nh/ốt ở ngọn núi xa nhất. Ông nói: khi nào phá được kết giới, phải giành lại ngôi yêu vương từ tay tà tu, đem yên bình về cho yêu tộc. Trải qua hai lần niết bàn, ta đã làm được. Nhưng hôm nay—yêu tộc còn cần sự yên bình ấy nữa không?

Một bóng áo đen xuyên qua vòng vây, đỡ lấy thân thể ta đang chao đảo. Đế cơ cong môi đỏ, cười mê lo/ạn: “Tiểu tử, ngươi thất hứa rồi. Không giữ nổi sư tôn ngươi yêu thương.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5