CƯƠNG THI BÁO THÙ

Chương 4.

28/08/2025 14:17

Thấy Tiểu Thúy bình an vô sự, tảng đ/á đ/è nặng trong lòng ta mới có thể buông xuống.

Sắc diện nàng tái nhợt như sáp, thần quang nơi đôi mắt ảm đạm, đây là dấu hiệu của kinh hãi quá độ.

Ta kết “Liên Hoa ấn” nơi hữu thủ, áp vào Thiên Linh Cái của nàng. Tiểu Thúy “phù” một tiếng, nhả ra một ngụm trọc khí, lúc này mới bừng tỉnh.

“Vương Tam đã nhiễm thi đ/ộc, tức khắc sẽ biến thành cương thi, th* th/ể tuyệt đối không thể lưu lại.”

Vừa nói, ta vừa rút bùa chú tẩm chu sa trong ngựk áo ra, khẽ điểm một chỉ. Lá bùa lập tức bốc ch/áy, ta tung bùa xuống, th* th/ể Vương Tam liền phát bốc ch/áy, trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi, không còn vật gì sót lại.

Làm xong việc ấy, thấy Tiểu Thúy hai mắt đỏ hoe, lệ quang chực trào, trong lòng ta cũng cảm thấy áy náy:

“Tiểu Thúy, lần này là bần đạo vọng vi chủ quan, mới khiến Vương quản gia mất mạng. Ta sẽ lập tức truy tìm con cương thi kia, tất khiến nó h/ồn phi phách tán.”

“Đạo trưởng…”

Tiểu Thúy ngắt lời, ánh mắt còn ngấn lệ: “Xin mời theo tiểu nữ.”

Nàng đưa ta vào gian phòng phía tây. Vừa vào cửa, Tiểu Thúy lại thò đầu nhìn ra ngoài, quan sát tả hữu một lượt rồi đóng ch/ặt cửa.

Ta đang ngờ vực, thì thấy nàng mấp máy môi, tựa muốn nói điều gì, nhưng lại ngập ngừng.

Một lát sau, dường như đã hạ quyết tâm, nàng cắn răng: “Đạo trưởng, xin thứ lỗi… tiểu nữ đã lừa người.”

Thấy sắc mặt nàng đầy hổ thẹn, Ta im lặng chuyên tâm lắng nghe.

Nước mắt nàng rốt cuộc không kìm nổi mà trào ra:

“Cái ch*t của Vương Tam… vốn là do hắn đáng tội… ta và hắn đều—”

Đúng lúc ấy, cửa phòng bỗng “két” một tiếng, ta liền biết có kẻ ngoài cửa nghe tr/ộm, bèn rút đào mộc ki/ếm phi thân đuổi theo.

Chỉ thấy một bóng người tóc dài, mặc quan phục xanh, chạy thẳng vào phòng của Nhị phu nhân.

Ta vừa tới cửa, chợt trong đầu lóe lên một ý nghĩ bất tường. Liếc nhìn la bàn, chỉ thấy kim chỉ nam thẳng tắp hướng gian phòng của Tiểu Thúy!

Lòng ta chấn động — quả là kế “Điệu hổ ly sơn”!

Quay lại gian phòng Tiểu Thúy, chỉ thấy nàng đã hóa thành th* th/ể. Vết thương nơi cổ giống hệt Vương Tam — hai dấu răng đen kịt.

Ta nhắm mắt mặc cho nước mắt rơi, trong lòng dâng đầy bi thương và tự trách.

Dùng bùa hóa th* th/ể nàng thành tro, ta đứng lặng thật lâu. Đạo tâm lúc này lại càng kiên định, biết rằng chân tướng chỉ còn cách một bước.

Tới Tây sương phòng, cửa phòng bị ta đ/á vỡ vẫn mở toang, ánh nến tàn lay lắt. Nhị phu nhân nằm trên giường, lưng quay về phía ta như đang ngủ.

Ta lạnh giọng: “Nhị phu nhân, bần đạo vô năng, để Vương Tam và Tiểu Thúy ch*t dưới tay cương thi.”

Nàng vẫn quay lưng, thở dài đáp: “Sinh lão b/ệnh tử vốn là ý trời, đạo trưởng không cần tự trách.”

Ta khom mình cáo từ: “Nay chẳng thể giữ mạng cho hai vị ấy, thật thẹn với lòng tin của phu nhân. Xin cáo biệt, trở về núi.”

Nhị phu nhân quay đầu: “Đạo trưởng bảo trọng, đường xa an toàn.”

Ta quay đi hai bước, chợt ngoảnh lại: “À, bần đạo ngoài sân có nhặt được chiếc trâm của phu nhân… hẳn là khi giả làm cương thi, chạy gấp mà đá/nh rơi.”

Nghe vậy, đồng tử nàng co rút, vô thức đưa tay ra sau đầu — để lộ ống tay áo xanh tím.

Ta mỉm cười, vuốt râu:

“Đến giờ, phu nhân vẫn chưa chịu nhận tội sao? Vết thương trên cổ lão gia, tuyệt không phải cương thi gây ra, mà chỉ có người thân cận mới có thể cắn sâu như thế. Khi nãy ta tới cửa, phu nhân sợ bị phát giác, nên khoác vội y phục cương thi, chui vào chăn. Ta vừa đi, phu nhân lại sợ ta quay lại, nên không dám thay y phục.”

“Phu nhân nếu không mặc y phục cương thi… liệu có dám xuống giường đi vài bước?”

Nghe những lời ép sát ấy, sắc mặt Nhị phu nhân thoắt xanh thoắt trắng, rồi phá lên cười dữ tợn:

“Tiểu đạo sĩ, ngươi quả thông minh… đáng tiếc, kẻ thông minh thường chẳng sống lâu!”

Nàng hất chăn, lộ ra nguyên bộ quan phục xanh, dung mạo vặn vẹo, miệng nở nụ cười đ/ộc á/c. Vỗ tay một tiếng:

“Ra đi, con ngoan!”

Mặt đất trước giường “ầm” một tiếng nứt toác, tro bụi tung bay. Một nam tử mặc quan phục, đeo triều châu, da th!t th/ối r/ữa xanh xám từ dưới đất nhảy vọt lên, móng tay xanh biếc lao thẳng vào yết hầu ta.

Thì ra, con cương thi ấy vẫn luôn ẩn dưới lòng đất!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7