Thế mà tôi tưởng chị ấy là thực tập sinh giống tôi.

Tôi hỏi Hứa Tiểu Nhiễm: “Nếu chị biết ngọc mỹ nhân liên quan đến tà thuật, chị không ngăn Châu Mạn Thiên lại sao?”

Hứa Tiểu Nhiễm lắc đầu: “Mỗi người đều có nhân quả của chính mình, không thể tùy ý can thiệp, nếu can thiệp quá nhiều, không những có thể xảy ra kết cục x/ấu, còn liên quan đến nghiệp quả của bản thân.”

“Yêu cầu của Châu Mạn Thiên là trọng sinh, chị thực hiện cho cô ấy, cô ấy có được ngọc mỹ nhân rồi, đơn hàng này coi như xong.” Rồi nói tiếp: “Về kết quả thì dĩ nhiên tự chịu.”

...

Kết cục của Châu Mạn Thiên sắp đến rồi.

Du Hằng và lão phu nhân đã sắp xếp trước nghi thức trừ q/uỷ, cô ta bị đưa đến Đông Nam Á.

Trên tế đàn khổng lồ, Châu Mạn Thiên bị trói lên cột gỗ, người cô ta run lên, không thể cử động được vì bị tiêm một lượng lớn th/uốc mê vào người.

Phía đối diện cô ta là một cái cờ chiêu h/ồn khổng lồ, tung bay dữ dội trên không trung.

Bà lão đứng sau lá cờ chiêu h/ồn, vì cờ chiêu h/ồn chắn tầm nhìn nên kiếp trước tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt bà ta, không phát hiện ra bà ta chính là đại sư đến từ Thái Lan của ông cụ Du.

Thấy mũi d/ao nhọn cứa lên người của Châu Mạn Thiên, m/áu chảy xuống Phật bài trên tế đàn, bà ta bắt đầu nhảy điệu múa kì dị phía sau cờ chiêu h/ồn.

Nhưng cách đó không xa bỗng dưng vang lên tiếng sú/ng.

Là Du Di gọi cảnh sát tới.

Thấy nghi thức sắp thành công, Du Hằng đỏ mắt, định chống cự với cảnh sát thì bị cảnh sát dùng sú/ng b/ắn vào vai và sau đó bị bắt.

Ông cụ Du trên giường b/ệnh cũng bị cảnh sát đưa đi.

Nhưng trong lúc đang hỗn lo/ạn, mọi người chợt nhận ra bà lão và Châu Mạn Thiên đã biến mất.

Sự biến mất của bọn họ, hoa lan tử la ngọc bích, pha lê các loại trị giá cả triệu tệ cũng không thấy trên tế đàn.

Tôi và Hứa Tiểu Nhiễm đang ở đằng sau Du Di, phát hiện ngọc bích đã biến mất, Hứa Tiểu Nhiễm nhíu ch/ặt mày.

“Không ổn rồi.” Giọng chị ấy trầm xuống: “Miếng ngọc bích đó có lẽ là trận nhãn của pháp trận, bà lão đó mang nó đi thì nghi thức vẫn có thể tiếp tục hoàn thành.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm