Không Thể Chết

Chương 12

28/03/2026 06:07

Đoàn Khải là dân học điền kinh, tôi làm sao chạy thoát được anh ta.

Anh ta ôm chầm lấy tôi, lôi tôi về phía chiếc xe.

Tôi liều mạng giãy giụa, hét lên với người qua đường: "C/ứu mạng với, bọn buôn người cư/ớp người kìa!"

Đoàn Khải định bịt miệng tôi, tôi cắn mạnh một cái, cắn đ/ứt một miếng thịt trên tay anh ta.

Anh ta nổi gi/ận đùng đùng, nhưng không dám đ/á/nh nhau giữa phố, liền diễn sâu: "Na Na em tỉnh táo lại đi, có chuyện gì về nhà nói chuyện."

Lúc này, đám đông hiếu kỳ đã vây quanh, ngăn Đoàn Khải bắt tôi đi, chất vấn anh ta là ai.

Thẩm Tri Thu ở bên cạnh lôi ra hai tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ chót, khóc lóc nói: "Anh trai và chị dâu tôi vì chuyện vặt vãnh trong nhà mà cãi nhau, người ta là vợ chồng hợp pháp đàng hoàng mà, với lại mọi người có thấy kẻ buôn người nào lái xe Mercedes đi cư/ớp người bao giờ chưa."

Dượng tôi cũng đúng lúc lấy ra một khung ảnh, là tấm hình chụp cả nhà hồi chưa ly hôn với bác gái, trong đó có cả tôi.

Dượng khóc sướt mướt: "Tôi là bố đẻ con bé, đứa nhỏ này từ nhỏ đã bị tôi chiều hư rồi, hễ không vừa ý là đòi bỏ nhà đi..."

Thế là tôi bị nhét vào hàng ghế sau trước ánh mắt của mọi người.

Không biết Thẩm Tri Thu đã tiêm cái gì vào người tôi, tôi mất hết sức lực, không thể hét, không thể trốn, dần dần mất đi ý thức.

Tôi bị gi*t.

Lần này hơi khác một chút, vì tôi đã cắn đ/ứt một miếng thịt của Đoàn Khải nên lần này Thẩm Tri Thu không tiêm th/uốc tê cho tôi.

Họ c/ắt lưỡi tôi, bịt miệng tôi, mổ bụng tôi lúc còn sống, lấy đi n/ội tạ/ng, sau đó xử lý th* th/ể.

Trên mạng có câu nói lan truyền rộng rãi: "Trên đời có hai thứ không thể nhìn thẳng, một là mặt trời, hai là lòng người."

Bị gi*t hại nhiều lần, bị mổ bụng nhiều lần.

Nhưng nhát d/ao đ/au đớn nhất lại là nhát d/ao từ người thân đ/âm tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm