“Xem ra cô Tưởng đây có thành kiến rất lớn với tôi nhỉ.”
Tôi vừa đi ra ngoài đã nghe thấy có người đang nói lời hồ đồ.
Tưởng Ân Dư không ngờ lại bị tôi nghe thấy tận tai, ánh mắt khựng lại một chút.
Một lát sau, cô ta hất cằm, vẻ mặt “cô làm gì được tôi”.
“Tôi chẳng qua là nói sự thật thôi.”
Đây đã là lần thứ hai tôi nghe thấy cô ta phát ngôn lăng mạ mình.
Tôi không đời nào cứ thế mà bỏ qua.
“Cô Tưởng cũng là phụ nữ, nói năng cay nghiệt như vậy, chẳng lẽ m/ộ tổ nhà cô từng bị phụ nữ đào tr/ộm à?”
Tưởng Ân Dư ngẩn ra một thoáng, không ngờ tôi lại đột nhiên ch/ửi người.
Cô ta trợn trừng mắt:
“Cô nói cái gì?”
Tôi cười nhạt:
“Hay là cô gh/en tị với tôi? Vì bản thân cô nhan sắc tầm thường, người đàn ông mình thích lại chẳng thèm liếc mắt. Yên tâm đi, tôi đã đ/á anh ta rồi, cô mau mau chạy đến mà bám lấy, chậm chân là không còn phần đâu.”
Tưởng Ân Dư hiểu ý tôi.
Cô ta siết ch/ặt nắm đ/ấm, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
“Lương Nhất Nặc, cô là cái thứ gì mà dám nói tôi như vậy…”
“Tôi chẳng là thứ gì cả, chỉ là Lan Nguyệt Loan mà cô đang đứng hiện thuộc quyền sở hữu của tôi. Với tư cách là chủ nhân ngôi nhà này, tôi không chào đón cô đến làm khách, phiền cô biến ngay lập tức!”
Cô ta hoàn toàn sững sờ, biểu cảm như bị kẹt cứng, hồi lâu sau mới hoàn h/ồn, lắp bắp nói:
“Lan Nguyệt Loan… cô đang đùa cái gì vậy? Đây rõ ràng là của nhà họ Lộ…”
“Cô đang nói đến vị hôn phu Lộ Gia Diễn của tôi sao? Anh ấy đã sang tên Lan Nguyệt Loan cho tôi làm sính lễ rồi. Nói lại lần nữa, với tư cách chủ nhân ngôi nhà này, tôi không chào đón cô, cho cô trong vòng 3 phút biến khỏi tầm mắt của tôi.”