Bạn Trai Tôi Bảo Rằng

1

17/05/2026 19:31

1

Năm tôi tám tuổi, nhà tôi đón một người bạn nhỏ về ở cùng.

Cậu bé ấy năm nay năm tuổi, vẻ ngoài xinh xắn như tạc từ phấn từ ngọc, cực kỳ đáng yêu. Thế nhưng cậu nhóc này chỉ thích bám đuôi sau lưng tôi.

Ban đầu, tôi vẫn còn ý thức được trách nhiệm làm anh, dắt cậu bé đi chơi khắp nơi, nhưng chỉ được vài ngày là tôi bắt đầu thấy phiền.

Bởi vì cậu nhóc cứ luôn mồm: "Mẹ em từng nói..."

Ví dụ như khi ăn cơm, tôi lén vứt mấy món mình không thích vào thùng rác, cậu nhóc nhìn thấy liền dõng dạc bảo: "Mẹ em từng nói, trẻ con kén ăn sẽ không cao được đâu."

Tôi đảo mắt một cái không thèm chấp, cậu nhóc lại tiếp tục: "Mẹ em từng nói, đảo mắt lườm người khác là không lịch sự."

Tôi cúi đầu lùa cơm, vẫn mặc kệ cậu ta.

Thế là cậu nhóc lên tiếng lần thứ ba: "Mẹ em từng nói, phớt lờ người khác là không lịch sự."

Ba câu "Mẹ em từng nói" liên tiếp khiến người lớn xung quanh được một phen cười nghiêng ngả.

Những tình huống tương tự còn rất nhiều. Chẳng hạn như trời mưa tôi muốn ra vườn nghịch nước, cậu sẽ nói: "Mẹ em từng nói, dầm mưa sẽ bị ốm nặng lắm đấy."

Rồi lại bồi thêm: "Mẹ em từng nói, nghịch nước cũng sẽ bị ốm."

Hay khi tôi thừa lúc người lớn không để ý để ăn vụng bánh kẹo, cậu nhìn thấy lại nhắc: "Mẹ em từng nói, ăn nhiều đồ ngọt răng sẽ rụng hết sạch sành sanh."

Lúc tôi định lén chuồn ra ngoài chơi, cậu nhóc liền chặn trước mặt tôi: "Mẹ em từng nói, một mình lén chạy ra ngoài chơi sẽ bị người x/ấu b/ắt c/óc mất."

Nghe quá nhiều, tôi bắt đầu phát kh/ùng. Khi cậu nhóc chuẩn bị thốt ra câu "Mẹ em từng nói" một lần nữa, tôi mất kiên nhẫn quát lại: "Mẹ em mẹ em, suốt ngày cứ mẹ em, mẹ em đã mất rồi còn đâu!"

2

"Chát!" Một cái t/át giáng xuống, mẹ tôi đỏ hoe mắt nhìn tôi, giọng r/un r/ẩy: "Lý Tinh Hà! Con nói bậy bạ gì đó? Còn không mau xin lỗi Thanh Thanh ngay!"

Tôi chỉ cảm thấy mặt mình đ/au rát, đây là lần đầu tiên mẹ đ/á/nh tôi. Nhưng tôi còn chưa kịp khóc thì cậu nhóc đã khóc trước rồi.

Những giọt lệ lớn cứ thế lã chã rơi xuống, nhanh chóng làm ướt đẫm gương mặt nhỏ nhắn. Lúc này tôi mới nhận ra mình đã lỡ lời.

Vốn dĩ tôi cũng thấy chột dạ, nhưng vì bị mẹ đ/á/nh nên tính khí trẻ con nổi lên, tôi quay mặt đi không thèm nói năng gì.

Mẹ ôm lấy Cố Thanh, bà cũng khóc theo, nhưng giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Ngoan nào, mẹ của Thanh Thanh không có rời đi, bà ấy chỉ đang ngủ thôi."

Tôi lén nhìn cậu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn sang. Đôi mắt cậu rất lớn, vừa tròn vừa đen, cực kỳ đẹp. Sau khi được nước mắt gột rửa, chúng trông như những quả nho mọng nước buổi sớm.

"Quả nho nhỏ" chớp chớp hai cái, mang theo tiếng nức nở lên tiếng: "Mẹ... mẹ em từng nói, người lớn... người lớn không được đ/á/nh trẻ con."

Cậu kéo kéo ống tay áo của mẹ tôi: "Mẹ em từng nói, làm sai chuyện thì phải xin lỗi. Dì ơi, dì mau đi xin lỗi anh đi."

Tôi sực nhận ra, cậu ấy khóc là vì thương tôi.

3

Sau khi khai giảng, tôi vào tiểu học, còn Cố Thanh được gửi vào mẫu giáo.

Mẫu giáo tan học sớm hơn nửa tiếng, mỗi lần tôi tan trường đều thấy Cố Thanh cùng mẹ đứng đợi tôi ở cổng.

Chỉ riêng thứ Sáu là tiểu học tan sớm hơn một chút, khi đó tôi sẽ theo mẹ đi đón cậu nhóc.

Lúc chúng tôi đến, trường mẫu giáo đã tan rồi. Cố Thanh đeo chiếc cặp sách nhỏ đứng ở cổng, bên cạnh là những đứa trẻ khác cũng đang chờ cha mẹ đến đón.

Có một bạn nhỏ cho cậu một viên kẹo, cậu lưỡng lự một chút rồi lắc đầu: "Anh tôi bảo là, trẻ con không được ăn quá nhiều kẹo."

Câu này đúng là tôi đã nói.

Hồi đó vì tôi lỡ lời nói sai, buổi tối hôm ấy tôi đã ôm hũ kẹo nhỏ mình cất giấu đi tìm cậu nhóc xin lỗi. Cậu nhóc không gi/ận tôi, nhưng lại bắt đầu hứng thú với kẹo.

Dù sao cậu cũng còn nhỏ, những thứ từng thấy từng ăn quá ít ỏi, tôi lại mang lòng cảm thấy tội lỗi nên cứ để mặc cho cậu ăn. Sơ hở một chút là cậu đã ăn hết nửa hũ.

Tôi sợ cậu ăn nhiều sẽ sún răng, bèn vội gi/ật lấy hũ kẹo và bảo: "Trẻ con không được ăn nhiều kẹo, sẽ bị sâu răng đấy."

Cậu hỏi: "Sâu răng là gì ạ?"

Tôi cũng chẳng biết giải thích sao, đành giả bộ hung dữ nói: "Là có con sâu sẽ gặm nhấm răng của em từng chút một cho đến khi rụng hết sạch."

Cậu nhóc quả nhiên bị dọa sợ, vội vàng hứa là sẽ không bao giờ ăn nhiều kẹo nữa. Không ngờ cậu lại nhớ thật.

Sau này, câu cửa miệng "Mẹ em từng nói" của Cố Thanh dần chuyển thành "Anh tôi bảo là".

Cậu mất đi người thân quá sớm, trong ký ức chỉ còn sót lại chút ít lời dặn dò dịu dàng, vốn không đủ để cậu thích nghi với mọi tình huống.

May mắn thay, trong những năm tháng trưởng thành ấy, đã có một người khác đến lấp đầy những khoảng trống kia.

Trường tiểu học của Cố Thanh và trường trung học của tôi keo sơn gắn bó ngay tại một địa điểm, hai tòa nhà dạy học chỉ cách nhau đúng một cái sân vận động.

Có lần tôi cùng đám bạn đi chơi bóng, tình cờ thấy em ấy bị mấy người vây quanh ở giữa, có cả nam lẫn nữ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nhóc con nhà mình chơi với người khác ngoài tôi, thế là tính tò mò trỗi dậy, tôi bỏ mặc đám bạn rồi lén lút đi vòng ra sau để nghe lén.

Tôi nghe thấy đám người đó hỏi Cố Thanh: "Anh trai em còn nói gì nữa không?", giọng điệu mang vẻ trêu chọc, rõ ràng là đang lấy em ấy ra làm trò vui.

Thế mà Cố Thanh lại vô cùng nghiêm túc trả lời: "Anh em nói nhiều lắm, nói không hết được đâu ạ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cứu giá thành công

Chương 13
Ta là ám vệ theo hầu bên cạnh Sùng Vương từ nhỏ. Một lần liều mình cứu giá, bị trọng thương, chủ tử hỏi ta muốn phần thưởng gì. “Rời khỏi Sùng Vương phủ, làm một người bình thường, cưới vợ sinh con.” Chủ tử đồng ý. Ngay tối hôm đó, ta thu dọn đồ đạc rời đi. Ai mà ngờ được… Vừa bước ra khỏi cổng Sùng Vương phủ, ta đã bị mấy huynh đệ bên đội ám vệ trùm bao tải bắt cóc. Trong đêm bị ép thay hỉ phục, đưa thẳng lên giường chủ tử. “Không phải muốn cưới vợ sao? Bổn vương chiều theo ý ngươi.” Khăn voan đỏ bị vén lên, trước mắt ta lại là một thân hỉ phục đỏ rực giống hệt ta. “Chỉ là sinh con…” Hắn nhìn ta đầy ẩn ý, khóe môi khẽ cong: “Bổn vương thấy Tiểu Ngũ chắc không có năng lực đó đâu.”
212
3 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
12 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm