Lục Mạn Quân vừa nghĩ đến chuyện của gã hói vừa quay lại trường.

Giáo viên còn chưa đến, trong lớp đã ồn ào náo nhiệt.

Lúc cô bước vào, thấy bảy tám nam sinh tụ lại thành một đám cười vang. Một người trong số đó giơ cao lá thư trong tay, hét lớn:

- Ha ha, thư tình của Cao Đại Vĩ!

Người nói là Đào Giang. Bình thường cậu ta rất thích trêu Cao Đại Vĩ, bởi Cao Đại Vĩ cứ hễ căng thẳng là đỏ bừng mặt mũi, trông chẳng khác gì con gái.

Mấy nữ sinh ngồi bên cạnh xem náo nhiệt.

Lục Mạn Quân đã cách xa kiểu đùa nghịch thời học sinh này quá lâu, lúc này nhìn lại lại cảm thấy khá thú vị.

Cô ném cặp về chỗ, cũng ngồi xuống xem.

Chỉ thấy Cao Đại Vĩ đỏ bừng cả mặt lẫn tai, một chân cứ nhảy lên nhảy xuống, cố giành lại lá thư.

- Trả... trả cho tôi!

Một bạn nam hỏi:

- Mọi người đoán xem Cao Đại Vĩ thích ai?

Đào Giang cầm thư, nói:

- Để tôi đọc cho nghe nhé...

Cậu ta cố tình kéo dài giọng:

- “Mỗi lần nhìn thấy cậu, tôi đều cảm thấy như hoa xuân nở đầy cành...”

Đọc đến đây, Đào Giang nhịn cười, nhìn khuôn mặt đỏ gay của Cao Đại Vĩ.

- Không hổ là hạng nhất lớp chúng ta, ngay cả viết thư tình cũng thơ mộng như vậy.

Đám con trai lập tức cười ầm lên.

Mấy nữ sinh khác cũng nhỏ giọng bàn tán, ai nấy đều đoán xem người được Cao Đại Vĩ thích là ai.

Cao Đại Vĩ mặt đỏ như gấc, giành qua giành lại mãi vẫn không lấy được thư, cuối cùng dứt khoát mặc kệ tất cả, nằm úp xuống bàn, lấy tay bịt tai, giả vờ không nghe thấy.

Đào Giang nhìn cậu một cái rồi cất thư đi.

- Thôi, tôi không đọc nữa.

Hứa Tĩnh đột nhiên chen vào:

- Sao không đọc? Đọc đi!

Mọi người lập tức hiểu ra, nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

- Ồ--

Lục Mạn Quân nghĩ bụng, chẳng phải Hứa Tĩnh thích anh họ cô sao?

Con gái tuổi này đúng là thay đổi nhanh thật.

Giấu kỹ đến mức trước giờ cô chẳng nhìn ra chút nào!

Mặt Hứa Tĩnh lập tức đỏ bừng, quay đầu đi nói:

- Được rồi được rồi, chỉ có mình tôi muốn nghe thôi! Mấy người không muốn nghe à?

Mọi người cố tình kéo dài giọng:

- Không--muốn--

Đúng lúc ấy, cô Mã bước vào lớp.

- Đông vui nhỉ. Sắp thi cuối kỳ rồi mà thấy các em chẳng căng thẳng chút nào.

Đám học sinh lập tức chạy về chỗ.

Buổi trưa, Lục Mạn Quân cùng Hứa Tĩnh và mấy người bạn đi ăn mì hoành thánh.

Nhắc đến chuyện ban sáng, Dương Ngọc cũng trêu cô ấy:

- Hứa Tĩnh, cậu có muốn biết Cao Đại Vĩ thích ai không?

Hứa Tĩnh lập tức đỏ mặt.

- Sao ai cũng bảo tôi thích cậu ấy vậy? Tôi không thích cậu ấy, tôi thích Đào Giang...

Giọng càng nói càng nhỏ.

Mấy người còn lại đều kinh ngạc.

- Cái gì! Thế còn chẳng bằng Cao Đại Vĩ!

Lục Mạn Quân chợt nhớ ra một chuyện.

Đào Giang thường xuyên nhét tất thối của mình vào áo mấy nam sinh khác để đùa.

Chỉ cần nghĩ thôi cô đã chịu không nổi.

- ...Khẩu vị của cậu nặng thật đấy.

Hứa Tĩnh thẹn quá hóa gi/ận, đá/nh cô một cái.

- Đừng nói nữa mà!

Đúng lúc mì được bưng lên.

Hứa Tĩnh vội cầm đũa phát cho mọi người.

- Mì tới rồi, ăn đi!

Dương Ngọc chống cằm, chậm rãi nói:

- Tôi biết Cao Đại Vĩ thích ai.

Mọi người đều tò mò.

- Ai?

Lục Mạn Quân đùa:

- Không phải Lý Điềm Điềm đấy chứ?

Mọi người lập tức cười phun.

Dương Ngọc cười đến chảy cả nước mắt.

- Nghĩ một chút là biết mà. Trong lớp chúng ta, ai đẹp nhất?

Tất cả đồng loạt nhìn về phía Lục Mạn Quân.

- Ồ--

Lục Mạn Quân nói:

- Không phải tôi đâu. Tôi với cậu ấy có nói chuyện mấy đâu.

Dương Ngọc nói:

- Không phải cậu thì còn ai nữa?

Bàn tán nửa ngày vẫn chẳng ra kết quả, đề tài lại chuyển sang Lý Điềm Điềm.

Hứa Tĩnh hỏi:

- Mạn Quân, cậu thân với Lý Điềm Điềm nhất, rốt cuộc cô ấy bị sao vậy? Hôm nay cũng không đi học.

Lục Mạn Quân không muốn đem chuyện riêng của người khác ra buôn chuyện.

- Tôi cũng không rõ lắm.

Cô nói vài câu qua loa rồi cho qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm