[Đam mỹ/Edit] Tình yêu của kẻ điên

Chương 4 5

06/01/2025 17:41

4

Rất lâu sau đó, tôi đã biết câu trả lời.

Không phải.

Người đi/ên thì không có nhà.

Khi tôi tuyệt vọng nhất, Phương Tư Mặc đã xuất hiện.

"Sao các cậu lại b/ắt n/ạt người khác vậy?!"

"Quá đáng thật!"

"Tôi sẽ kể cho chú Lục nghe những điều x/ấu xa mà các cậu làm!"

Phương Tư Mặc năm đó 12 tuổi, mặc chiếc áo sơ mi trắng, đẹp đẽ tựa thiên thần.

Nhưng ngay sau đó, thiên thần ấy đã đ/á kẻ đang giữ tôi xuống hồ bơi.

Đôi chân tôi r/un r/ẩy, ngồi gục dưới đất, ngẩng lên nhìn với khuôn mặt ướt sũng.

Ánh đèn lấp lánh tạo thành một vầng sáng quanh đầu cậu ấy, như đang trao cho cậu ấy một chiếc vương miện.

Tôi nhìn cậu ấy đến ngây người.

Ánh nhìn đó khiến tôi nhớ mãi suốt mười mấy năm.

"Cậu không sao chứ?"

Cậu ấy bước lại gần, đưa tay chạm lên trán tôi.

Tôi sững người một lát rồi ngoan ngoãn lắc đầu.

Chỉ là ngón tay vẫn nắm ch/ặt lấy áo cậu ấy.

Như thể đang nắm lấy một tia sáng, hoặc một cọng rơm c/ứu mạng.

"Đừng sợ, không sao rồi."

"Sau này… tôi sẽ bảo vệ cậu."

Ánh mắt cậu ấy sáng rực, tôi cứ ngỡ mình đã được c/ứu rỗi.

Thế nhưng...

Giữa tôi và cậu ấy, dù có một khởi đầu ấm áp đến nhường nào thì cũng tiếc thay, kết cục lại là một mớ hỗn độn.

5

Tôi và Phương Tư Mặc trở thành bạn bè.

Hoặc có lẽ chỉ là tình bạn đơn phương từ phía tôi.

Cậu ấy là một thiếu gia kiêu ngạo, tính tình có chút nóng nảy.

Nhưng tôi thích cậu ấy, sẵn lòng nâng niu, chiều chuộng cậu ấy.

Những năm trung học, sức khỏe của ông chủ nhà họ Lục ngày càng yếu, công ty rơi vào tình trạng hỗn lo/ạn.

Tôi tranh thủ gia nhập vào cuộc chiến, dùng những cách không màng đến mạng sống để đứng vững.

Nhưng Phương Tư Mặc lại phải ra nước ngoài.

Cậu ấy vừa khóc vừa oán trách tôi: "Đều tại cậu! Nếu không phải cậu trở về, tôi đâu đến nỗi bị đẩy đi nước ngoài!"

Nhà họ Lục rất quyền lực, còn nhà họ Phương chỉ là một gia tộc nhỏ sống dưới sự bảo bọc của nhà họ Lục.

Bây giờ nhà họ Lục đang tranh giành quyền lực, nếu nhà họ Phương chọn bên nào cũng không thích hợp.

Hơn nữa… Phương Tư Mặc lại thân thiết với tôi.

Có lẽ nhà họ Phương cũng đã cân nhắc lợi hại nên cuối cùng quyết định đưa cậu ấy ra nước ngoài một vài năm.

Cậu ấy khóc mãi đến khi mệt rồi nằm lăn ra giường ngủ thiếp đi.

Ngay cả trong mơ cũng lẩm bẩm trách tôi.

Trách tôi không mạnh mẽ, nếu mạnh mẽ, cậu ấy sẽ không phải đi nước ngoài.

"Tôi gh/ét cậu!"

Tôi đứng dậy, đắp chăn cho cậu ấy, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cậu ấy.

"Đợi đến khi cậu trở về, tôi chắc chắn có thể bảo vệ cậu."

Tôi đã nói là làm.

Chưa đến hai năm, kẻ đi/ên trưởng thành giữa bão m/áu và gió tanh đã trở thành ông chủ nhà họ Lục.

Khi mới hai mươi, tôi đã khiến nhà họ Lục phải quy phục.

Mọi người đều nói tôi th/ủ đo/ạn đ/ộc á/c, như một con chó hoang cắn ch/ặt miếng mồi không chịu buông.

Ha ha.

Thế giới của tu la này, có người nào bình thường mà có thể sống sót đâu?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam phụ làm màu đã tự cứu mình thành công chưa?

Chương 11
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
670
5 Đạn Mạc Chương 15
7 Đừng bỏ em. Chương 6
11 Không Thể Chết Chương 28

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 3
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
42