Trong tầm nhìn mờ ảo, có Trần Thời Ngạn và Chu Thư Ý. Tôi mấp máy môi: "... Lạnh."
Trần Thời Ngạn ghé sát lại, giúp tôi vén lại góc chăn: "Tuyết rơi rồi."
Lúc này tôi mới nhìn rõ, em ấy đang khóc.
"Đừng khóc." Tôi thầm thì.
Một lúc sau, tôi lại nói: "Có thể giúp anh... tổ chức bù một buổi sinh nhật được không?"
Trần Thời Ngạn chợt nhớ ra điều gì đó, vành mắt càng đỏ hơn. Em ấy gượng cười một cái, nhẹ nhàng nói được.
Bánh kem được mang đến rất nhanh. Chu Thư Ý chỉnh lại đầu giường, đỡ tôi ngồi dậy. Trần Thời Ngạn lấy ra một chiếc hộp, từ bên trong lôi ra một con gấu bông hình cún con.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó hồi lâu, mỉm cười: "Quả nhiên rất đáng yêu."
Lúc này, Chu Thư Ý bưng bánh kem đến, cắm nến và thắp lửa. Nhìn ngọn nến lung linh, nhìn lại mấy chục năm ngắn ngủi của cuộc đời mình, trong lòng tôi trào dâng một nỗi xót xa vô hạn.
Tôi luôn cho rằng bản thân sinh ra đã không được chào đón, khi đi cũng chẳng nên có ai thương tiếc. Nhưng bây giờ, nhìn hai người bên cạnh, tôi lại cảm thấy nhân gian này mình không đến uổng công. Chỉ là kiếp này quá ngắn ngủi, ngắn đến mức chưa kịp học cách yêu thương đã phải rời xa.
Dưới sự thúc giục của Chu Thư Ý, tôi nhắm mắt lại, thầm hứa nguyện: Tôi hy vọng có thể gặp lại mẹ mình, để hỏi bà rằng - Mẹ có trách con không? Tôi hy vọng Trần Thời Ngạn quãng đời còn lại bình an, có thể gặp được người tốt để cùng đi hết cuộc đời; Tôi... tôi không còn nguyện vọng gì nữa rồi.
Tôi chậm rãi mở mắt, nhìn về phía Trần Thời Ngạn, mỉm cười: "Em còn chưa chúc anh sinh nhật vui vẻ mà."
Em ấy cúi người, trán tựa vào trán tôi: "Sinh nhật vui vẻ."
34.
Ánh đèn chiếu trên mặt, khiến người ta thấy mơ màng muốn ngủ. Tôi tựa vào lòng Trần Thời Ngạn, đầu ngón tay siết ch/ặt lấy con gấu bông, khẽ nói: "Trần Thời Ngạn, hình như anh hơi buồn ngủ rồi."
Em ấy im lặng rất lâu, mới thấp giọng đáp: "Được, ngủ đi."
Thế là, tôi tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp của em ấy, từ từ nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy vòng tay đang ôm lấy mình từng tấc, từng tấc một siết ch/ặt hơn. Tôi cảm thấy có chất lỏng ẩm ướt, từng giọt, từng giọt một rơi vào trong cổ áo.
Tôi muốn nói: Trần Thời Ngạn, em đừng khóc. Nhưng mí mắt nặng trĩu không tài nào mở ra nổi, thật sự là quá mệt rồi.
35.
Tuyết ngoài cửa sổ vẫn đang rơi, như muốn nuốt chửng cả thành phố này.
36.
Về sau.
Về sau, chẳng biết Trần Thời Ngạn đã hao tốn bao nhiêu tâm sức, cuối cùng cũng khiến mấy kẻ m.á.u lạnh vô tình nhà họ Văn kia phải đổi ý - đồng ý cho tôi được an táng bên cạnh mẹ mình.
37.
Về sau.
Không phải tất cả mọi người, tất cả câu chuyện, đều có cái gọi là "về sau".
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện ngược khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ, HE nha các bạn ơi:
YÊU HẬN ĐAN XEN
Tôi là con trai của người giúp việc nhà họ Giang, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ mình và Giang Hành Chi là bạn bè.
Cho đến một lần tình cờ, tôi nghe thấy bạn của anh nói rằng: "Tưởng Hà chẳng qua cũng chỉ là một con ch.ó của Giang thiếu gia mà thôi."
Mà Giang Hành Chi lại cười đầy phóng túng, đáp lại rằng: "Cậu ta đúng thực là ch.ó của tôi."
Khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu lên kế hoạch rời xa anh.
Chương 1:
1.
Tôi và Giang Hành Chi lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Mẹ tôi là người giúp việc cho Giang Hành Chi, còn ba tôi là tài xế của nhà anh. Mẹ vẫn thường căn dặn tôi từ bé rằng, Giang tổng và Giang phu nhân là ân nhân c/ứu mạng của cả gia đình chúng tôi.
Tôi biết, Giang tổng không chỉ bỏ tiền ra chữa bệ/nh cho tôi, mà còn tạo công ăn việc làm cho ba mẹ tôi. Vì vậy, cho dù tính khí Giang Hành Chi có tệ bạc, sáng nắng chiều mưa, hay anh có đưa ra những yêu cầu quá quắt đến đâu, tôi cũng phải c.ắ.n răng chấp nhận. Bởi lẽ, gia đình tôi n/ợ anh.
Thật ra, không phải lúc nào anh cũng đối xử tệ với tôi. Ngược lại, phần lớn thời gian anh đối xử với tôi khá tốt. Chẳng hạn như biết tôi học hành không giỏi, anh sẽ kiên nhẫn phụ đạo thêm cho tôi. Tôi bị người khác b/ắt n/ạt, anh cũng sẽ ra mặt đòi lại công bằng. Đến ngày sinh nhật, anh đều chuẩn bị quà cho tôi.
Thế nên, tôi mới lầm tưởng rằng chúng tôi là bạn.
Cho đến ngày hôm đó.
2.
Nhìn bầu trời mây đen kịt, tôi kéo tay Giang Hành Chi: "Anh đợi tôi một lát, tôi vào lớp lấy ô."
Giang Hành Chi không đáp lời, hất mạnh tay tôi ra. Anh đứng đó với gương mặt lạnh lùng, nhưng cũng không đi tiếp, giống như đang đợi tôi.
Tôi vội vã chạy lên lầu. Tôi suýt quên mất là Giang Hành Chi vẫn còn đang chiến tranh lạnh với mình. Chúng tôi đã không nói với nhau câu nào suốt một tuần nay rồi.
Một tuần trước, lúc M/ộ D/ao đang ôm chồng bài tập nộp vào văn phòng giáo viên thì vài cuốn bị rơi xuống đất. Tôi khi đó đang đi cùng Giang Hành Chi ra ngoài hóng gió, liền tiện tay nhặt giúp cô ấy.
Cô ấy đỏ mặt, ngượng ngùng khẽ nói câu cảm ơn. Tôi chỉ xua tay ra hiệu không có gì. Vốn dĩ chuyện này cứ thế trôi qua là xong.
Nhưng ngày hôm sau, để bày tỏ lòng biết ơn, M/ộ D/ao đã m/ua cho tôi một ly trà sữa. Tôi nghĩ người ta cũng chỉ có ý cảm ơn thôi chứ không phải ý gì khác, nên đã nhận lấy.
Kết quả là, Giang Hành Chi nổi gi/ận một cách vô lý.
Gương mặt anh u ám, thẳng tay ném ly trà sữa xuống đất, quát tháo: "Thằng ch.ó nào cho phép cậu uống đồ của người khác hả? Tôi để cậu thiếu ăn hay thiếu mặc mà ai cho cái gì cậu cũng hốc vào thế?"
Tiếng động rất lớn, khiến nhiều người xung quanh ngoái lại nhìn bằng ánh mắt tò mò và đầy á/c ý.
Sắc mặt M/ộ D/ao trong phút chốc trắng bệch, cô ấy há hốc mồm không biết nói gì, đứng đờ ra đó đầy lúng túng, dáng vẻ như sắp khóc đến nơi.
Lúc ấy tôi cảm thấy rất tức gi/ận. Giang Hành Chi là đại thiếu gia, ngay cả ở ngôi trường quý tộc này, anh cũng là kẻ giàu sang quyền thế nhất. Anh chẳng bao giờ thèm để ý đến cái nhìn của người khác, muốn nói gì thì nói, muốn nổi cáu thì cáu, tuyệt nhiên không màng đến cảm thụ của bất kỳ ai.
M/ộ D/ao dù sao cũng là con gái, chưa từng gặp phải cảnh tượng khó xử thế này nên nhất thời hoảng lo/ạn, cô ấy vừa nói vừa nghẹn ngào: "Xin lỗi, mình không có ý gì khác, mình chỉ muốn cảm ơn cậu ấy vì hôm qua đã giúp mình thôi!"
Giang Hành Chi đầy vẻ nham hiểm, giọng nói lớn đến đ/áng s/ợ: "Cần gì đến lượt cô cảm ơn!"
"Giang Hành Chi, anh đừng có quá đáng quá!" Tôi hét thẳng vào mặt anh. Lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng là cái thói cao cao tại thượng của một đại thiếu gia, chẳng bao giờ biết nghĩ cho người khác.
Đây là lần đầu tiên tôi phản kháng lại anh. Gương mặt anh trở nên vặn vẹo, giọng nói mang theo sự gi/ận dữ chưa từng có: "Cậu dám hét vào mặt tôi à! Cậu thế mà lại dám vì một đứa con gái mà hét vào mặt tôi! Tưởng Hà, cậu chán sống rồi phải không!"
Anh không kiềm chế được cơn thịnh nộ, một tay gạt phăng chồng sách trên bàn, túm lấy cổ áo tôi ấn xuống mặt bàn. Đôi mắt anh trợn ngược như muốn nứt ra, đỏ ngầu vì gi/ận dữ.
M/ộ D/ao muốn tiến lại ngăn Giang Hành Chi, tôi vội dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô ấy mau đi đi. Giang Hành Chi không thích người lạ chạm vào người, điều đó chỉ khiến anh đi/ên tiết hơn thôi.