Số phận của con đầu lòng

Chương 11

23/05/2024 11:08

Đứa nhỏ bị ném xuống phát ra âm thanh cực lớn.

M/áu phun ra b/ắn lên tất cả những người ở đấy.

Lục Thiên như chưa thỏa mãn nhặt đứa bé lên, lại ném mạnh xuống đất.

Đầu của đứa bé rơi ra, lăn đến dưới chân của anh ta.

Đôi mắt vốn đang nhắm nghiền đột nhiên mở to.

“Ba ơi!” Đứa bé mở miệng nói.

Sau đó nhắm thẳng vào chân anh ta cắn mạnh vào.

Lục Thiên dúng sức giãy ra, nhưng cái đầu đó cứ như được dính lên đấy vậy, giãy thế nào cũng không thoát ra được.

Cái đầu không ngừng trườn lên người của anh ta, phát ra tiếng cười khanh khách rồi nhắm thẳng vào cổ anh ta mà cắn vào.

Lục Thiên vô thức dùng tay bịt vào vết cắn đang phun m/áu, rồi ngã quỵ xuống đất.

Phần thân của đứa bé đang nằm dưới đất giống như nhận được hiệu lệnh, lập tức trở người lại, rồi bò nhanh đến phần đầu giống như con vật vậy.

Kèm theo đó lạch cạch một tiếng, đứa bé lại trở về hình dạng ban đầu.

Nó nằm trên người của Lục Thiên, quay đầu nhìn tôi một cái.

Rồi dùng tốc độ nhanh nhất bò về phía của trưởng thôn.

Trưởng thôn vẫn bình tĩnh ngồi yên tại chỗ, không có một chút sợ hãi nào.

Khi đứa bé sắp chạm đến ông ta thì đột nhiên mẹ chồng tôi từ đâu xuất hiện.

Dáng vẻ kinh dị đó khiến mọi người hét toáng lên.

Nửa bên mặt m/áu th!t lẫn lộn, chiếc lỗ trước ngựk bị thanh ki/ếm đ/âm không ngừng phun m/áu ra.

M/áu nhuộm đỏ cả quần áo trên người bà ta.

Móng tay bà ta nhọn hoắc, đ/âm thẳng vào tim của người dân đang đứng bên cạnh.

Bàn tay xoay vài cái, tim đã bị moi ra ngoài, rồi nhanh chóng nhét vào miệng mình.

Người dân xung quanh sợ đến chạy lo/ạn cả lên.

Mẹ chồng tôi phát đi/ên lên, bắt đầu bắt những người trước mặt.

Tôi vội vàng cắn vào đầu ngón tay dùng m/áu vẽ một lá bùa dán lên người bà ta.

Nhân lúc bà ta bị giữ lại, tôi nhanh chóng bồng đứa bé vào lòng.

Lấy một viên th/uốc từ trong người ra nhét vào trong cơ thể của đứa bé.

Tiếng của Tịnh Tịnh từ bên ngoài truyền đến, trên tay đang ôm th* th/ể của một con chó mực vừa bị gi*t.

Tôi mang đứa bé ngâm vào m/áu chó mực.

Lấy ra ít dây đen buộc mẹ chồng lại, kèm theo đó là tiếng kêu rên thảm thiết của bà ta, trên người bà ta cũng n/ổ ra vài đốm lửa nhỏ.

Tôi ra hiệu Tịnh Tịnh đưa đứa bé qua cho tôi, lúc này đứa bé đã trở về hình dạng ban đầu.

Một con gà trống!

Tôi bẻ g/ãy cổ gà, rồi đưa m/áu chó mực và m/áu gà vào cơ thể của mẹ chồng.

Bà ta dùng sức giãy giụa vài cái, rồi giằng đ/ứt sợi dây đen trên người.

Lúc này tôi có chút bất ngờ, mồ hôi lạnh cũng đổ ra.

Tại sao lại như thế?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0