Khi tỉnh lại đã là phòng bệ/nh cao cấp.
Cha tôi trách tôi không biết điều, gây cho ông ta phiền phức lớn như vậy.
Nói đến cuối cùng cũng dịu giọng.
“Nhà đó không có họ hàng gì. Thằng bé c/ứu sống được thì đón về nhà, sau này sắp xếp cho nó công việc. Không c/ứu được… cũng là số.”
Lưu Từ ngoan cường sống sót, chuyển đến trường quý tộc nơi tôi học, rồi cùng tôi vào chung một đại học.
Rất nhiều người nói khi chúng tôi ở bên nhau, Lưu Từ còn giống thiếu gia hơn cả tôi.
Anh luôn mang vẻ lạnh nhạt không quan tâm, còn tôi thì chạy theo trước sau bên anh.
Chỉ có tôi biết, trong lòng hắn luôn căng một sợi dây mà không có nơi phát tiết.
Kẻ á/c nhận trừng ph/ạt xứng đáng. Người còn sống rõ ràng mang tội, lại vô cùng vô tội.
Sau khi vô tình phát hiện anh thích đàn ông, cuối cùng tôi cũng tìm được điểm đột phá.
Mỗi ngày đổi cách dụ dỗ anh, anh vẫn thờ ơ.
Sinh nhật mười chín tuổi, tôi bỏ lại bữa tiệc náo nhiệt phía sau, lén chui vào căn phòng nhỏ của anh, cởi sạch quần áo.
“Những kẻ b/ắt c/óc tôi, hại ch*t cha mẹ anh, đều xuống địa ngục rồi."
“Lưu Từ, tôi cũng có thể xuống địa ngục."
“Nhưng trước khi xuống địa ngục, có thể cho tôi ở lại nhân gian yêu anh không? Yêu anh nhất, chỉ yêu mình anh."
“Tôi chỉ thuộc về một mình anh, anh có thể tùy ý sử dụng tôi.”
Rốt cuộc tôi vẫn mang trong mình dòng m/áu giống cha, đem d/ục v/ọng hèn hạ nói thành cao thượng như thế.
Sau đêm đó, gần như đêm nào tôi cũng chui vào chăn anh.
Càng lúc càng hợp nhịp, càng lúc càng phóng túng.
Bị phát hiện cũng chẳng ngoài ý muốn.
Nhưng đối diện cơn thịnh nộ ngập trời của cha, tôi rốt cuộc vẫn theo bản năng lùi bước, cúi đầu không nói một lời.
Lưu Từ im lặng rất lâu.
Khi tôi sắp bị gia pháp xử trí, anh lên tiếng:
“Là tôi ép em ấy.”
“Là tôi buộc em ấy làm vậy.”
Ân lớn như th/ù sâu.
Rõ ràng anh c/ứu mạng tôi, cha tôi lại bắt đầu oán h/ận sự tồn tại của anh.
Từ ngày rời khỏi nhà họ Trần đến khi bước chân vào lần nữa, đã chín năm trôi qua.
12
Không khí bữa tiệc gia đình đông cứng.
Khi kết thúc, tôi bị dì — vợ hại của cha — giữ lại nói chuyện.
Bà ta thực sự không giỏi che giấu.
Ý đồ muốn con trai mình nhân cơ hội chen chân lộ liễu đến mức… tôi lười vạch trần.
Khóe mắt tôi thấy Lưu Từ lên lầu, tim thắt lại, lập tức đứng dậy theo sau.
Người hai bên lại quấn lấy tôi, tôi chẳng buồn giữ cái vẻ giả tạo lịch sự nữa, lạnh mặt đẩy ra.
Những tiếng lầm bầm ch/ửi rủa và mỉa mai bị tôi bỏ lại phía sau, trong đầu tôi chỉ còn mỗi Lưu Từ.
Lưu Từ sao lại chủ động lên lầu?
Cửa thư phòng khép hờ.
Tôi điều chỉnh nhịp thở, giơ tay lên.
“Cậu cũng giỏi che giấu đấy.”
Động tác của tôi lập tức khựng giữa không trung.
Qua khe cửa, một xấp giấy bị ném bốp xuống bàn.
Lưu Từ đứng cạnh bàn, chỉ cúi mắt liếc qua một cái.
“Bố mẹ cậu cũng cao tay thật. Trước khi ch*t còn bày ra một màn như vậy, đẩy cậu lên cao.”
Đối diện với h/ận ý ngập trời của cha tôi, Lưu Từ chỉ nhàn nhạt nói một câu:
“Họ chưa từng nghĩ nhiều như vậy.”
“Được, không nói họ.”
Cha tôi cười lạnh.
“Nói cậu đi, thứ chó má vo/ng ân phụ nghĩa. Tiểu Đại mềm lòng, cậu dùng cảm giác áy náy trói buộc nó bao nhiêu năm nay, trước mặt bao người ép nó làm những chuyện không biết x/ấu hổ. Cậu có biết có bao nhiêu người đang cười nhạo nó không? Rốt cuộc cậu còn muốn h/ủy ho/ại nó thêm mấy chục năm nữa?”