5.

Giang Ngọc Nhiên làm đủ mọi công việc.

Buôn b/án m/a tuý, kinh doanh sò/ng b/ạc, l/ừa đ/ảo…

Chỉ cần có thể ki/ếm được tiền thì anh ấy sẽ tham gia vào và đều làm rất tốt.

Tốt hơn bố tôi hồi đó rất nhiều.

Tên thuộc hạ đầu trọc của anh ấy đưa tôi tới sò/ng b/ạc và yêu cầu tôi chia bài.

Tôi sẽ không làm.

Tôi biết nói những lời tử tế và biết cách khóc đáng thương nhất.

Nhưng tôi thực sự không biết cách chia bài.

“Con điếm vô dụng.”

Tên đầu trọc t/át vào mặt tôi khiến tôi choáng váng.

Tôi chưa kịp bình tĩnh lại thì đã bị anh ta kéo đi bưng trà, rót nước.

Tôi vốn dĩ có khuôn mặt ưa nhìn, nhưng sau nhiều năm bị tiêm quá nhiều hormone, vóc dáng phẳng lì và g/ầy nhom như cọng giá đỗ của tôi dần trở lên duyên dáng hơn.

Có rất nhiều người người đang cố gắng hiểu ý tưởng của tôi.

Họ cũng không hề làm quá mức.

Một nhúm ở đây, một nhúm ở đó.

Nó giống như gãi ngứa vậy.

Nhưng khi chạm vào vết thương, nó vẫn sẽ đ/au.

Một khách hàng m/ắng tôi: “Ch*t ti/ệt, cô là ki/ếm sĩ, cô không biết trốn à ? Chẳng vui chút nào cả.” ( edit lại )

Tôi đã từng trốn tránh và chống cự.

Nhưng nó đổi lại được gì ?

Tai trái của tôi bị đi/ếc và mất vài chiếc răng.

Từ đó tôi hiểu rằng chỉ có thể chấp nhận và chịu đựng.

Bởi tôi vẫn muốn nhìn thấy cún con của mình, tôi không thể ch*t trên giường người khác được.

Điều đó thật đáng x/ấu hổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2