Chương 14:

12

Cuối năm, tôi và Thẩm Nguyện dắt Tiểu Hạnh đến siêu thị sắm sửa đồ tết.

Lại vô tình chạm mặt Lâm Duyệt ngay trước cửa nhà.

"Anh không thể ở bên cậu ta được." Cô ta giống hệt một con thú hoang bị nh/ốt trong lồng, chạy tới lôi kéo cánh tay tôi.

"Cậu ta sẽ h/ủy ho/ại anh đấy."

"Thì liên quan gì đến cô?" Tôi nghiêng người né tránh, lạnh lùng lên tiếng.

"Lâm Duyệt, tôi coi cô như bạn bè, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có quyền can thiệp vào cuộc sống riêng tư của tôi."

"Tôi là bác sĩ, những kiến thức y khoa đó là do tôi phải nhồi nhét từng cuốn sách một vào đầu, chứ không phải do yêu đương mà ra được."

"Khuynh hướng tính dục, thực sự quan trọng đến thế sao?"

Tôi day day ấn đường, cõi lòng phiền muộn không rõ lý do, nhưng vẫn cố kiên nhẫn nói tiếp.

"Từ nhỏ đến lớn, những thứ cô muốn đều có thể đạt được."

"Món ăn ngon, đồ chơi đẹp, nhà cửa, xe cộ…"

"Nhưng tôi là con người."

"Cô không phải thích tôi, chỉ là cô không cam tâm — vì không đạt được món đồ chơi mà cô yêu thích thôi."

Tình yêu không phải là sự thành toàn, không phải là tự cảm động chính mình, càng không phải là ham muốn chiếm hữu cố chấp đến m/ù quá/ng.

"Tôi và Thẩm Nguyện… Không đến mức tồi tệ như cô tưởng tượng đâu."

“Đồng tính không có tội, thiên vị một người cũng chẳng có tội.”

"Và tôi cũng thích em ấy nhiều hơn so với mức cô có thể hình dung được đấy."

“Tương lai cũng sẽ chỉ có mình em ấy thôi.”

"Sau này đừng liên lạc nữa."

Tôi kéo cửa xe bước ra ngoài.

13

Thẩm Nguyện đứng ngẩng đầu bên đường, cười tít cả mắt.

Em ấy kéo lấy tay tôi: "Em nghe thấy hết cả rồi nha."

Đứa trẻ này, thính tai thật.

"Anh thích em."

Em ấy cởi chiếc khăn quàng ra vòng quanh cổ tôi, rồi ghé đến thơm một cái.

"Em cũng thích anh, anh ơi."

Hương sả chanh vờn quanh chóp mũi, chạm đến mức tiếng gió mùa đông khô rát thấu xươ/ng cũng như tĩnh bặt.

Nụ hôn ấm áp…

Xông pha không kiêng nể, chiếm đ/á/nh lãnh địa của tôi.

Tiểu Hạnh đứng cạnh đó la ầm lên: "Đừng hôn nữa đừng hôn nữa!! Con sắp trễ học rồi!"

Thẩm Nguyện bật cười nức nở, nghiêng mặt tựa lên vai tôi.

Sao lại quên mất cái cục cưng bé tẹo này cơ chứ?

Tôi lưu luyến không nỡ rời môi.

Tóm gọn cả người lớn lẫn trẻ nhỏ tống lên xe.

Thực ra tôi cũng chẳng thể nói rõ hình hài của tình yêu là gì.

Một từ mỏng manh nhẹ bẫng, nhưng lại khó định nghĩa và phức tạp đến nhường nào.

Thế nhưng tôi biết, quá khứ là thứ chẳng thể nào xóa nhòa đi được, còn tương lai, tôi chỉ mong được cùng bước với em ấy.

Có lẽ, đó chính là tình yêu nhỉ.

Bao gồm cả việc yêu đương, chúng tôi đều đã làm mọi thứ rồi.

Tương lai vẫn còn rất đằng đẵng phía trước.

Lang bạt nhân gian, giữa hàng vạn hàng tỷ hình bóng, anh chỉ thích một mình em.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
6 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bẻ Cành

Chương 9
Nô tỳ thay tiểu thư gửi thư từ cho Thái tử đã ba năm tròn. Đến ngày thành hôn, tiểu thư lại sai nô tỳ đi thử lòng Thái tử xem người có thật lòng hay chăng. Thái tử đẩy mạnh nô tỳ ra, sắc mặt xanh mét: "Tiện tỳ, hạng người như ngươi mà cũng xứng trèo lên giường của bản Thái tử sao!" Vì chuyện này, nô tỳ bị phạt hai mươi trượng, lại còn bị đem bán vào chốn thanh lâu. Nô tỳ cầu xin tiểu thư nói giúp một lời, nàng ta lại đẫm lệ, vẻ mặt vô cùng tủi thân: "Đều tại ta, thường ngày đối đãi với ngươi như chị em, mới khiến ngươi sinh ra vọng tưởng như thế. Lần này coi như mua lấy một bài học, đợi ngày nào ngươi thật lòng hối cải, ta sẽ chuộc ngươi về." Mãi đến ngày bị đưa vào thanh lâu, Thái tử giấu tên dùng giá cao mua lấy đêm đầu của nô tỳ. Người ôm lấy nô tỳ, vẻ hưng phấn không sao giấu nổi: "Ta không thể trực tiếp đòi người từ chỗ tiểu thư của ngươi, nhưng ta có thể nuôi ngươi ở bên ngoài." Nô tỳ nhìn nam tử trước mắt, kẻ khác hẳn với dáng vẻ ngày trước, liền nhẹ gật đầu.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
14
Nghiệt Châu Chương 6