1.
Kể từ khi bị bẻ g/ãy, rơi xuống hồng trần, ta đã nằm tại nước Đại Việt (quốc gia hư cấu, không phải Đại Việt của Việt Nam) ròng rã một ngàn năm trăm năm.
Năm trăm năm đầu tiên, ta nghĩ nếu Thượng Thanh tìm đến ta, tạ lỗi cùng ta. Ta sẽ cân nhắc xem có nên tha thứ cho hắn hay không.
Năm trăm năm thứ hai, ta nghĩ nếu Thượng Thanh tìm đến ta, tạ lỗi cùng ta. Ta nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho hắn.
Năm trăm năm thứ ba, ta c/ăm h/ận hắn. Ta muốn g.i.ế.c hắn.
Cảm nhận được sát ý của ta, đóa dã hoa vừa khai linh trí bên cạnh ngây ngô phụ họa: "Gi*t!"
Là một thanh ki/ếm, ta thật sự chẳng tính là thông minh. Chuyện người khác nghĩ thông trong chốc lát, ta phải mất một ngàn năm trăm năm.
2.
Ngày nọ, Thượng Thanh và Đan Phượng lại cãi nhau một trận, không may thay lại đúng trên không trung nước Đại Việt.
Linh hỏa phượng hoàng từ trời giáng xuống.
Linh hỏa th/iêu rụi vạn vật, không tắt không ngừng, đã đ/ốt ch/áy Đại Việt suốt ba tháng ròng.
Ta là một thanh thần ki/ếm, dẫu giờ đây rá/ch nát tả tơi, chỉ còn lại nửa thân, cũng chẳng sợ chút lửa mọn của Đan Phượng. Nhưng ta cũng không thể c/ứu hỏa.
Phía Nam nước Đại Việt hóa thành tro bụi, sinh linh đồ thán. Cách ta hai tấc về bên trái, đóa dã hoa bầu bạn với ta bốn trăm năm chỉ kịp kêu lên một tiếng: "Đau!" Dưới sức th/iêu đ/ốt của linh hỏa, nó thậm chí chẳng còn sót lại tro tàn.
Đúng lúc ta vận chuyển bộ óc không tồn tại của mình, suy tư vấn đề đã làm khó ta trăm năm nay. Làm sao mới có thể g.i.ế.c được Thượng Thanh?
Giữa một vùng đất ch/áy đen, một thiếu niên đầu trọc ăn mặc rá/ch rưới lảo đảo bước ngang qua ta. Hắn mang trong mình Thiên Mệnh chi lực, giống hệt Thượng Thanh vạn năm trước.
Ngàn năm năm trăm năm qua, lần đầu tiên ta cất tiếng: "Ngươi muốn g.i.ế.c thần không?"
Thiếu niên dừng bước, ngây người nhìn ta nằm dưới đất, hai mắt đỏ ngầu. Hắn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Ta vẫn đang chờ Long Ngạo Thiên xuất thế ngang trời, có thể c/ứu vãn chúng ta, không ngờ Long Ngạo Thiên lại chính là ta."
3.
Nhìn thiếu niên và cái đầu trọc trơ trụi như mảnh đất hoang này, ta khuyên nhủ: "Ngươi đã xuống tóc rồi à? Chi bằng hoàn tục đi, ngươi trời sinh thích hợp luyện ki/ếm."
Thiếu niên ngượng nghịu gãi đầu: "Tóc bị lửa ch/áy trụi, không hiểu sao, ngọn lửa này chỉ riêng ta là không th/iêu c.h.ế.t được."
Thiên Đạo đang đợi người mang Thiên mệnh đi g.i.ế.c Thượng Thanh đó, đương nhiên sẽ để lại đường sống cho ngươi.
Thiếu niên nhấc thân ki/ếm của ta lên ngắm nghía: "Ta tên Khương Huyên, ngươi có tên không?"
"Trước kia ta gọi là Thuần Quân, nhưng cái tên này là do kẻ th/ù của ta đặt, giờ đây ngươi có thể đặt cho ta một cái tên mới."
Mắt hắn sáng lên, sờ lên những vết rỉ sét chằng chịt trên thân ki/ếm của ta, cười ranh mãnh: "Ngươi cứ gọi là ki/ếm 'Phá Phong Thương' (bệ/nh uốn ván) đi!"
Ta nghi hoặc: "Phá Phong Thương là gì?"
"Ở quê ta, bị thần binh lợi khí như ngươi làm bị thương, có thể nói là 'một ki/ếm phong thương, hai ki/ếm ICU, ba ki/ếm gặp tổ tông'!"
"'Phá' là sự dũng mãnh bất khuất của ngươi, 'Thương' là sát thương của ngươi, 'Phong' là tốc độ của ngươi, cái tên này vừa vặn rất hợp với ngươi."
Ta nói: "Ở Đại Việt không có cách nói này."
Hắn lộ ra vẻ hoài niệm: "Ở cố hương xa xôi của ta có."
Dù có chút kỳ lạ, nhưng cái tên này đã khen ngợi dũng khí, sát thương và tốc độ của ta. Coi như tạm xứng với ta.
4.
Ta dặn dò Khương Huyên: "Đưa ta đi tìm nửa kia của ta."
Hắn trợn tròn mắt, cười ranh mãnh: "Ki/ếm các người còn bày trò này nữa sao? Thời thượng g/ớm nhỉ."
Ta và Khương Huyên luôn như vậy, nói chuyện chẳng ai hiểu ai.
Hắn không hiểu tiếng ki/ếm. Đợi ta giải thích rõ ràng, ta cảm nhận được nửa thân ki/ếm còn lại đang ở Trạch Châu.
Cảm xúc dâng trào của hắn lập tức chùng xuống: "Tiểu Phá à, ngươi giờ nát bươm thế này, thêm một đoạn bớt một đoạn có khác gì đâu?"
Dám vô lễ với ta!
Ta nhảy lên nhắm vào cái đầu trọc của hắn, "Duang" một tiếng giáng đò/n đ/au điếng.
Ở bên người mang Thiên mệnh, linh lực của ta đang dần hồi phục, nay đã có thể cử động được rồi.
Khương Huyên ôm đầu: "Ngươi đ/á/nh đ/au thật đấy, mà này, ta sẽ không bị uốn ván chứ?"
Thân ki/ếm ta dựng thẳng, cưỡi trên đầu Khương Huyên: "Linh lực của ta vừa mới trở lại chút đỉnh, chưa thể thi triển chiêu thức lợi hại như ngươi nói, không cần lo lắng."
Hắn vội vàng xoa đầu: "Không rá/ch da, vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Dưới sự áp chế bằng vũ lực của ta, Khương Huyên từ Đại Việt hoang vu khởi hành, tiến về Trạch Châu.
Hắn không có tiền trong túi, điều đó ta biết. Nhưng mà việc hắn vừa đi vừa ăn xin, là điều ta vạn lần không ngờ tới.
Khi hắn cầm một cái bát sứt mẻ, ngồi xổm bên cạnh thực khách đang ăn mì: "Huynh đài, món này của huynh thơm quá, cho ta nếm thử được không?"
Ta chấn động, sụp đổ, mịt mờ, c/âm nín.
Đường đường là thần ki/ếm như ta sao lại rơi vào tay kẻ như thế này?
Hắn lại hùng h/ồn: "Ngươi không hiểu đâu, sinh viên chúng ta da mặt phải dày một chút."
Ta quả thật không hiểu.
Thật là suy đồi đạo đức!