Buổi tối.
Khi tài xế đến đón, Cận Thừa Châu đã ngồi sẵn ở ghế sau.
Anh ngẩng mắt liếc nhìn tôi một cái.
“Sao em không mặc bộ lễ phục màu xanh anh tặng?”
Tôi vốn định giải thích do vô ý làm bẩn nên phải thay gấp.
Nhưng những dòng bình luận lại lần nữa chằng chịt lướt qua trước mắt:
[Cậu ta đương nhiên không biết, nam chính đã sớm tặng một bộ lễ phục giống hệt cho bạch nguyệt quang từ lâu rồi.]
[Bắt cậu ta mặc chỉ để giống nguyên bản hơn mà thôi, thế thân thì phải có tự giác của thế thân!]
[Tiếc thay, tối nay chính chủ sẽ mặc bộ lễ phục đó, nếu tên ngốc này cũng mặc thì…]
[Cảnh tượng đó, nam chính liếc mắt là biết cao thấp ngay, đồ giả rốt cuộc vẫn là đồ giả]
Lời đến cổ họng bỗng khựng lại, chuyển giọng hỏi khẽ:
“Tại sao nhất định phải mặc bộ đó?”
Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi, dường như tâm trạng đang khá tốt:
“Màu xanh rất hợp em, đẹp lắm.”
Tôi chợt tò mò.
Bạch nguyệt quang khiến anh vương vấn đến tận bây giờ rốt cuộc trông thế nào nhỉ.
Mới khiến một kẻ như anh, thốt lên hai chữ “đẹp lắm”?
Cận Thừa Châu gập máy tính lại.
Cánh tay tự nhiên vòng qua eo tôi, nghiêng đầu nhìn sang:
“Nhân tiện, em còn nhớ hôm nay là ngày gì không?”
Tôi ngẩn người: “Ngày gì cơ?”
Sinh nhật anh chẳng phải đã qua lâu rồi sao?
Sắc mặt Cận Thừa Châu lập tức tối sầm.
Anh buông tay, dịch người sang phía bên kia.
Lại quay về phía màn hình vừa sáng lên.
Giọng không nghe ra cảm xúc, nhưng lại như đang nén gi/ận:
“Không có gì, chỉ là ngày làm việc bình thường thôi.”
Ừm, Cận Thừa Châu sao lại nổi gi/ận nữa rồi?
Quả nhiên làm chim hoàng yến là nghề nghiệp nguy hiểm cao.
Tâm tư đàn ông lớn tuổi sâu như biển.