Hoàn Toàn Trùng Khớp

Chương 3

28/02/2026 23:11

“Giang Nghiễn Đông, cậu vừa ly hôn, tâm trạng không ổn định. Không thể vì bị tra nam làm tổn thương mà tùy tiện tìm một người—”

“Thẩm Húc, anh là người lạ sao?”

“Chúng ta quen nhau hai mươi năm rồi.”

Giọng cậu rất nhẹ, nhưng đáy mắt lại không hề che giấu nỗi buồn.

Tôi chưa từng thấy Giang Nghiễn Đông bị tổn thương như vậy.

Không chỉ tổn thương.

Mà còn là một loại…

Cảm giác thất bại.

Kiểu thất bại phủ nhận chính bản thân mình.

“Chỉ đêm nay thôi.”

“Giúp tôi.”

Tôi không phải là người lạ.

Chúng tôi là bạn, là trúc mã, đôi khi còn là kẻ th/ù, nhìn nhau không vừa mắt.

Chúng tôi cãi nhau, đ/á/nh nhau.

Nhưng tôi… chưa từng từ chối cậu.

Cũng không nỡ nhìn cậu đ/au lòng.

“…Vào phòng ngủ.”

Tôi nghe thấy giọng mình khàn đặc.

Tôi ôm cậu đứng dậy, Giang Nghiễn Đông dán sát vào tôi.

Nhiệt độ nóng rực th/iêu thẳng vào tim.

“Giang Nghiễn Đông”

Tôi áp trán vào trán cậu, x/á/c nhận lần cuối

"Đừng hối h/ận.”

“Càng không được… sáng mai tỉnh dậy rồi tuyệt giao.”

Cậu gật đầu.

Sau đó ngẩng mặt lên, hôn tôi.

4.

Độ tương thích của chúng tôi nhất định rất cao.

Sau khi buông thả bản thân chìm xuống.

Thậm chí còn chưa kịp vào tới phòng ngủ.

Lưng Giang Nghiễn Đông đã ép ch/ặt vào tường.

Đồng tử dần dần mất tiêu cự.

Tôi hoảng đến ngây người, chưa từng thấy cảnh tượng này, vội vàng vỗ mạnh vào mông cậu:

“Cậu không sao chứ?! Đừng dọa tôi!”

“Giang Nghiễn Đông!!”

Một lúc sau, cậu giữ lấy bàn tay đang r/un r/ẩy chuẩn bị gọi 120 của tôi.

Chậm rãi thở ra một hơi:

“…Tôi không sao.”

Hàng mi Giang Nghiễn Đông ướt sũng rũ xuống: “Tôi chỉ là không ngờ…”

Trong không khí là mùi pheromone đặc quánh không tan, xen lẫn chút hơi thở ẩm nóng.

Lý trí dần quay lại.

Ánh mắt tôi rơi xuống mông Giang Nghiễn Đông.

Trên đó còn in vết đỏ tươi do tôi vừa hoảng quá mà vỗ mạnh.

Mặt tôi nóng bừng trong nháy mắt.

“Xin, xin lỗi! Vừa rồi tôi không cố ý đ/á/nh cậu!”

Giang Nghiễn Đông chậm rãi hoàn h/ồn, như phát hiện ra đại lục mới:

“Không sao, anh có thể đ/á/nh.”

Tôi: !!!

Bất chấp thái độ của tôi, cậu kéo cổ tôi lại, hôn tiếp.

“Lần nữa.”

5.

Trời sáng hẳn.

Tôi toát mồ hôi lạnh tỉnh dậy.

Đập vào mắt đầu tiên là gương mặt Giang Nghiễn Đông gần trong gang tấc.

Lông mi rất dài, vì tối qua khóc quá lâu nên chóp mũi vẫn hơi đỏ, khóe môi cũng rá/ch.

Xong rồi.

Thật sự xong rồi.

Tôi đã làm cái gì vậy?

Tôi đ/á/nh dấu trúc mã từ nhỏ đ/á/nh nhau với mình đến lớn rồi!

Người tôi cứng đờ, thử từng chút rút cánh tay đang bị cậu gối dưới cổ ra.

“Đừng động.”

Giọng cậu mơ hồ, má vô thức cọ vào hõm cổ tôi.

Một luồng hương hạt dẻ rang ngọt lịm lại tràn ra.

Ch*t ti/ệt.

Mùi này… còn câu người hơn cả tối qua.

Giang Nghiễn Đông cuối cùng cũng mơ màng mở mắt, ngồi dậy.

Không hề che giấu những dấu vết trên người.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau.

Im lặng.

Và vô tận ngượng ngùng.

Dù vậy, tôi vẫn không nhịn được, vừa mở miệng đã chọc ngoáy, cố che giấu sự chột dạ của mình:

“Nhìn cái gì?”

“Là cậu chủ động trước đấy nhé!”

“Có phải chồng cũ cậu không được không? Trông cậu như chưa từng thấy alpha vậy, hết lần này đến lần khác…”

“Ừ, anh ta đúng là không được lắm.”

Giang Nghiễn Đông lại thản nhiên vô cùng.

“Ồ.”

Tôi cứng họng.

Cũng phải thôi.

Lần đầu gặp Bạch Ngộ, tôi đã thấy anh ta không được lắm rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm