Áo blouse trắng khẽ cúi xuống, đỡ đầu tôi đặt lại lên gối.
Trước mắt là tấm thẻ kim loại, dòng chữ xanh lam in rõ: Khoa cấp c/ứu - Bác sĩ Cố Tả.
Cái tên này khiến đầu óc tôi hơi choáng váng.
Không kịp phòng bị, tôi nôn thốc ra.
Trên nền áo blouse trắng tinh tươm lập tức xuất hiện một vệt bẩn chói mắt.
Bác sĩ chậm rãi tháo khẩu trang, giọng nhàn nhạt: "Bạn học Khương Hữu, đây là cách theo đuổi kiểu mới của em à?"
Tim tôi "thịch" một tiếng.
Đúng là anh ấy, là Cố Tả mà tôi đã đi/ên cuồ/ng theo đuổi suốt hai năm.
Chưa kịp chuẩn bị tinh thần gặp lại người quen, tôi hoảng lo/ạn che đậy đường cong lấp ló sau chiếc váy dạ hội cổ V sâu, lật người xuống giường định chuồn.
Cố Tả sững người giây lát, rồi nhanh tay giữ lấy vai tôi, nghiêm giọng: "Ngại quá, tôi nhận nhầm người rồi. Em phải ở lại viện theo dõi trong 24 giờ. Bên kia là phòng tạm trú để quan sát tình hình bệ/nh, em có thể nghỉ tạm ở đó.”
Đầu ngón tay anh lạnh mà dịu, tựa như liều th/uốc an thần.
Cả người tôi như bị thôi miên, ngoan ngoãn để anh dìu trở lại giường.
Đã mười năm trôi qua.
Lúm đồng điếu nông nhạt vẫn phảng phất nét thiếu niên trong trẻo, nhưng lồng ng/ực rộng và đường viền xươ/ng cổ gợi cảm kia, lại toát lên sức hút đàn ông trưởng thành khó rời mắt.
Ngoài cửa, tiếng xe đẩy cấp c/ứu vang lên, Cố Tả dặn dò tôi vài câu ngắn gọn mà chuyên nghiệp, đeo lại khẩu trang rồi sải bước rời đi.
Cơn mệt mỏi lẫn mùi cồn th/uốc khiến tôi nhanh chóng thiếp đi.