Bí Mật Yêu Thương

Chương 27 - Hoàn

15/01/2024 17:17

27.

Đứa trẻ m/ất rồi.

Tạ Từ cũng m/ất rồi.

Diệp Tư Kỳ cũng ch*ết trong vụ t/ai n/ạn xe hơi.

Ngược lại, tôi đã sống sót.

Những lời Tạ Từ viết ở cuối trang nhật ký cuối cùng là một lời tiên tri.

Anh ấy nói anh ấy muốn tôi sống sót.

Anh ấy đã làm được điều đó.

Nhưng tại sao cái giá phải trả lại là anh phải rời xa tôi mãi mãi?

Lần tiếp theo tôi gặp Tạ Từ là ở nghĩa trang.

Tôi ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn bức ảnh đen trắng trên b/ia m/ộ.

Tạ Từ có khuôn mặt rất xinh đẹp.

Chỉ là biểu cảm của anh ngày thường có phần lạnh lùng.

Trước khi đến đây, tôi đã chuẩn bị tinh thần rất nhiều để không khóc.

Tôi nghe nói khóc trước một người thân đã khuất sẽ không tốt cho họ.

Nhưng tôi vẫn không thể làm được.

Thật đáng tiếc.

X/ấu hổ làm sao.

Tôi thậm chí còn không có thời gian để nói với Tạ Từ, tôi đã đọc nhật ký của anh ấy, thậm chí còn nghe được tiếng lòng của anh, tôi biết nhưng khó khăn và bất đắc dĩ của anh, tôi biết anh không thật tâm muốn đối xử tệ với tôi, và tôi cũng biết anh không thích Diệp Tư Kỳ.

Nhưng.

Tạ Từ sẽ không thể biết được.

Một giây trước khi anh qu/a đ/ời, liệu anh có h/ận tôi vì đã luôn hiểu lầm anh và vì anh không thể cho tôi biết về sự thật?

Tôi không dám nghĩ đến.

Chỉ nghĩ thôi cũng khiến tim tôi đ/au nh/ói.

Nếu tôi biết mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi sẽ kết thúc bằng cái ch*ết, tôi sẽ không ngần ngại khi yêu.

Sẽ hôn nhiều nhất có thể, sẽ yêu nhiều nhất có thể.

Nếu sớm biết mình không thể mang đứa bé đến với thế giới này thì đêm đó tôi đã kiềm chế lại.

Đứa bé vẫn chưa thành hình cuối cùng sẽ không thể nhìn thấy thế giới.

Nó liệu có phải đã vui mừng vô ích không?

Tôi ngồi trước b/ia m/ộ và kể lại những điều ấy với Tạ Từ.

Tôi không biết liệu anh có nghe được không.

Nhưng tôi hi vọng anh có thể nghe thấy.

Sau khi Tạ Từ qu/a đ/ời, tôi không thể chấp nhận được, tôi đã t*ự t*ử vài lần nhưng lần nào cũng được c/ứu.

Lần cuối.

Tôi đã mơ một giấc mơ về Tạ Từ.

Anh ấy mặc chiếc áo sơ mi đen mà tôi thích nhất, nhướn mày nhìn tôi:

“Người đàn ông của em rõ ràng đã thắng ch/ó hệ thống kia, sao em còn sống ch*ết muốn đ/ạp đ/ổ thành tích của anh vậy?”

Tôi không nói nên lời.

Trong giấc mơ, tôi gần như tham lam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh, sợ anh sẽ biến mất trong chớp mắt.

Tôi nhìn anh lâu đến mức mắt tôi nhức nhối.

Vừa chớp mắt, nước mắt đã rơi.

“Tạ Từ.”

Tôi vừa khóc vừa khỏi anh ấy: “Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?”

“Sẽ.”

Anh giơ tay lau nước mắt cho tôi, đôi mắt cụp xuống, giống như ngày giữa hè năm ấy, anh vươn tay đỡ lấy tôi, rồi cụp mắt xuống nhìn tôi.

Anh ấy cười.

“Sau cùng, chúng ta sẽ gặp lại nhau.”

….

Sau khi Tạ Từ rời đi.

Tôi đã khóc rất lâu, tôi không muốn tỉnh dậy nữa.

Đoạn cuối của giấc mơ là một giấc mơ khác, tôi mơ thấy một cô bé, Tạ Từ ôm lấy em, em mỉm cười nhìn tôi trong vòng tay của Tạ Từ.

Chỉ nhìn thôi cũng có cảm giác rất thân thuộc,

Trong chớp mắt, em chạy đến trước mặt tôi.

“Kể cho mẹ một bí mật.”

Tôi cúi xuống và nhìn cô bé thật kỹ.

Khuôn mặt trắng nhỏ giống tôi, cũng giống Tạ Từ.

Em nói.

“Bố đã nghe thấy hết những gì mẹ nói trước bia m/ộ rồi.”

Em nháy mắt với tôi: “Bố nói bố không hề hối h/ận.”

“Bố rất thích mẹ. Chỉ cần mẹ còn sống, bố chưa bao giờ hối h/ận.”

“Bố thật đáng gh/ét. Bố luôn nói với con rằng vợ bố là công chúa nhỏ, công chúa nhỏ dịu dàng nhất, đáng yêu nhất.”

Tôi bị em làm cho bật cười.

Nhưng.

Nụ cười này đ/á/nh thức tôi khỏi giấc mơ.

Tôi chỉ còn lại một mình.

Nhìn lớp băng dày quấn quanh cổ tay mình, lần đầu tiên tôi từ bỏ ý định t*ự t*ử.

Vì anh, sống thật tốt.

Chúng ta sẽ luôn gặp lại nhau.

(Toàn văn hoàn.)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm