Nhiều năm sau đó, tôi và Chúc An Lan không còn liên lạc gì nữa.
Tôi gi/ận cô ấy, nhưng không hiểu sao, cô ấy cũng chẳng bao giờ tìm tôi.
Rõ ràng là lỗi của cô ấy mà...
Chỉ cần cô ấy nhận lỗi, tôi cũng không phải là không thể làm hòa với cô ấy.
Cho đến tận rất nhiều năm sau, mẹ nuôi Hà Cầm Nhã muốn tranh giành nền đất mà cha mẹ tôi để lại.
Tôi lập tức từ chức, trở về quê nhà, hừng hực khí thế bắt tay vào sửa sang nhà cửa và xây dựng sân vườn.
Tôi đặt một suất cơm bình dân giá rẻ.
Người đeo tạp dề, vội vã đến giao hàng, không ai khác chính là Chúc An Lan.
Tôi và cô ấy nhìn nhau, sững sờ tại chỗ.
Cô ấy thay đổi rất nhiều, gương mặt xinh đẹp ngày nào giờ đã trở nên thô ráp, xuất hiện nhiều vết nám.
Thân hình đẫy đà hơn, đôi mắt cũng vẩn đục.
Nhưng cô ấy vẫn nhìn tôi, mỉm cười dịu dàng như thuở nào.
Cô ấy đã trở thành mẹ của 4 đứa con.
Còn tôi trở thành một cô gái ốm yếu, chỉ biết trồng hoa cỏ.
Sau đó, sân vườn xây xong.
Thỉnh thoảng tôi vẫn đặt đồ ăn của Chúc An Lan, lần nào cô ấy cũng đích thân mang đến, không lấy tiền của tôi.
Nhưng tôi cứ nhất quyết muốn trả.
Chúng tôi không trò chuyện gì khác, dường như cô ấy muốn thông qua việc này để chứng minh điều gì đó.
Dần dần, tôi quyết định thử trò chuyện với cô ấy về những chuyện năm xưa.
Tôi định ngày hôm sau sẽ lên thành phố m/ua chút rư/ợu ngon và đồ ăn, tự tay vào bếp, mời Chúc An Lan một bữa.
Buổi tối, tôi đột nhiên đ/au bụng dữ dội, nôn ra m/áu.
Ngày hôm sau, tôi chỉ có thể đến b/ệnh viện kiểm tra.
Kết quả chẩn đoán cho thấy, u/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối.
Tôi luôn biết mình mắc b/ệnh dạ dày rất nặng, chỉ là không ngờ nó lại phát triển thành u/ng t/hư nhanh đến thế.
Đằng nào cũng ch*t, vậy thì tạm thời không làm hòa với Chúc An Lan nữa.
Cứ tỏ ra hung dữ với cô ấy một chút vậy.
Để tránh sau này tôi ch*t đi, cô ấy lại đ/au lòng.
Sau đó, vào đêm hôm ấy, Chúc Duệ đến đòi tiền tôi.
Đòi không được, Chúc Duệ bắt đầu giở trò với tôi.
Anh ta x/é rá/ch quần áo tôi, kéo tôi vào trong nhà.
Tôi tuyệt vọng giãy giụa dưới đất.
Chúc An Lan đến giao đồ ăn, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này.
Cô ấy thậm chí còn chưa kịp dựng xe điện cho vững mà đã lao tới, nhặt chiếc xẻng trước vườn hoa lên.
Giáng mạnh một nhát, đ/ập thẳng vào sau gáy Chúc Duệ.
Chúc Duệ ngất lịm.
Chúc An Lan bàng hoàng.
Nhưng việc đầu tiên cô ấy làm là lắp bắp muốn đến an ủi tôi: "Đừng sợ, Chiêu Chiêu, đừng sợ."
Tôi r/un r/ẩy bước đến bên cạnh Chúc Duệ, kiểm tra hơi thở.
Anh ta ch*t rồi!
Đầu óc tôi quay cuồ/ng, hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn Chúc An Lan: "Ai cần cô lo chuyện bao đồng? Cút ngay cho tôi!"
Chúc An Lan sững sờ.
Tôi giả vờ thiếu kiên nhẫn gào lên: "Cô có thể đừng gây thêm rắc rối cho tôi được không, sau này tránh xa tôi ra! Chúc Duệ giờ đang ngất, đợi anh ta tỉnh lại, cô ở đây tôi càng khó giải thích, cút nhanh lên!"
Chúc An Lan tin tưởng tôi, cũng chưa bao giờ từ chối tôi.
Cô ấy tin lời tôi, lập tức rời đi.
Tôi giống như một kẻ đi/ên, đi quanh th* th/ể Chúc Duệ mấy vòng.
Cuối cùng, tôi dùng tay trái cầm xẻng lên, lựa chọn góc độ chính x/ác, giáng mạnh xuống.
Rồi ch/ôn anh ta trong vườn hoa của mình.