Không Rời Nửa Bước

Chương 8

08/03/2026 20:57

"Mất điện rồi sao?"

Trước mắt là một mảnh tối đen như mực, chỉ có nút bấm chuông báo động là phát ra ánh sáng đỏ le lói.

"Vâng, không giống như là sự cố ngoài ý muốn."

Đã không phải ngoài ý muốn thì tức là có người nhúng tay vào.

Những năm qua tôi gặp không ít vụ trả th/ù á/c ý, nhưng tình huống kiểu này thì đúng là lần đầu tiên gặp phải.

Trái tim vẫn còn đ/ập lo/ạn xạ, tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, móc điện thoại ra.

May mà đã rời khỏi hai tầng lầu kia, tín hiệu đã khôi phục lại bình thường.

Dùng một câu tóm tắt ngắn gọn tình hình gửi đi, anh cả liền nhanh chóng hồi đáp: [Đừng sợ, anh đến ngay.]

Thật ra cũng không hẳn là sợ, nếu bị kẹt lại một mình thì có lẽ sẽ hoảng lo/ạn, nhưng giờ bên cạnh còn có Chu Kiều, có hắn ở đây...

Tim tôi bỗng nhiên thắt lại một cái.

Trạng thái của Chu Kiều hình như không được ổn cho lắm.

Hơi thở nặng nề, nhiệt độ cơ thể rất cao, cơ bắp căng cứng.

"Chu Kiều?"

Đáp lại tôi là một ti/ếng r/ên rỉ nghẹn lại trong cổ họng.

Tôi lập tức trở nên căng thẳng.

Bình thường trên bàn đàm phán tôi ứng biến linh hoạt, lời lẽ sắc bén là thế, vậy mà lúc này lại vụng chèo khéo chống, nói năng lắp bắp.

"Cậu… cậu thả lỏng ra chút đi… có tôi ở đây rồi."

Trước khi thuê Chu Kiều, tôi đã tiến hành điều tra lý lịch của hắn rất chi tiết.

Thậm chí còn dùng th/ủ đo/ạn đặc biệt để lấy được hồ sơ b/ệnh án của hắn với bác sĩ tâm lý.

Có chút không đạo đức cho lắm, nhưng vì sự an toàn của bản thân, đạo đức có là cái thá gì.

Dù sao thì ở lứa tuổi của Chu Kiều, đang là lúc tư duy và thể lực ở thời kỳ đỉnh cao, vậy mà lại bỏ qua mức tiền hoa hồng cao ngất để giải ngũ sớm đi làm vệ sĩ, chuyện này quá kỳ lạ, khó trách tôi phải nghĩ ngợi nhiều.

Những lần trị liệu tâm lý của hắn đều rất ngắn ngủi, sau khi đi theo tôi thì không thấy hắn tìm đến bác sĩ nữa.

Tôi cứ ngỡ hắn đã khỏi hẳn, hoặc ít nhất là đã buông bỏ được, nhưng nhìn tình cảnh hiện tại, rõ ràng là chưa.

Không gian u tối và chật hẹp một lần nữa đã kích hoạt chứng rối lo/ạn căng thẳng sau sang chấn của hắn — ba năm trước trong một lần làm nhiệm vụ, hắn và đồng đội bị một đợt n/ổ vùi lấp dưới tấm bê tông.

Không gian hẹp đến mức tứ chi không thể duỗi ra được.

Bốn ngày sau, họ được c/ứu.

Nói chính x/ác hơn là, mình Chu Kiều được c/ứu.

Đồng đội của hắn bị thương nặng, đã tắt thở ngay trong đêm xảy ra vụ n/ổ.

Chu Kiều bị nh/ốt trong không gian nhỏ hẹp đó, lặng lẽ cảm nhận người kia mất dần nhiệt độ, cơ thể dần sưng phồng và bốc mùi.

Thế nhưng hắn hoàn toàn bất lực.

Tôi không phải bác sĩ tâm lý, không biết phải xoa dịu hắn như thế nào.

Tôi chỉ là chủ thuê của hắn, thực chất cũng chẳng cần phải xoa dịu hắn làm gì.

Nhưng hắn đã vì tôi mà liều mạng bao nhiêu lần, hơn nữa cuộc sống của hắn vốn đã đi vào quỹ đạo, hắn đã biết cười, còn muốn lấy vợ nữa…

Tôi có chút không đành lòng.

Đấu tranh tâm lý một hồi, tôi cắn răng, x/é bỏ miếng dán ức chế luôn dán sau gáy bấy lâu nay.

Tôi thận trọng nhích lại gần, đưa tay ôm lấy vai hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng.

"Không sao đâu, không sao đâu mà, chúng ta sắp ra ngoài được rồi."

Pheromone của Omega có thể an ủi được những Alpha đang xao động… trên lý thuyết là như vậy.

Nhưng tại sao cơ thể hắn lại càng căng cứng hơn?

Chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao?

Trong lòng tôi không chút chắc chắn, bèn thử dò dẫm kiễng chân lên ôm lấy cổ hắn, còn chưa kịp lên tiếng dỗ dành thì lòng bàn tay đã cảm nhận được một sự ẩm ướt trơn trượt.

Nóng hổi và nhớp nháp.

Tôi sững sờ, chợt nhớ tới con d/ao rọc giấy khi nãy, lập tức phản ứng lại: "Cậu bị thương sao?"

Mùi gỉ sắt ban nãy không phải là pheromone, mà chính là mùi m/áu.

Chu Kiều không trả lời, hắn im lặng đưa tay siết ch/ặt lấy eo tôi.

"Thiếu gia."

May quá, vẫn còn lý trí.

Tôi cũng không rảnh để tính toán việc hắn ôm quá ch/ặt, gần như là dán ch/ặt vào nhau, vượt quá khoảng cách an toàn mà chúng tôi nên duy trì.

"Cậu thấy khá hơn chút nào không? Ráng nhịn thêm chút nữa, anh cả sắp tới rồi."

Hắn tựa đầu lên vai tôi, chậm rãi cọ xát: "Vâng."

Khóa chống cắn lạnh lẽo, nhưng hơi thở phả ra từ những khe hở kim loại lại nóng bỏng lạ thường.

Một lạnh một nóng, chậm rãi mơn trớn trên vùng da cổ, khiến tôi không kìm được mà rùng mình mấy cái.

Hơi thở cuối cùng dừng lại trên tuyến thể của tôi.

Càng lúc càng nóng rực.

Trong lòng tôi nảy sinh một ý nghĩ bất an, chẳng lẽ hắn muốn cắn tôi sao?

Th/ần ki/nh đột ngột căng thẳng, nhưng giây tiếp theo tôi lại tự trấn an mình mà thả lỏng ra.

Sẽ không đâu, hắn đang đeo khóa chống cắn mà, hơn nữa Chu Kiều trước giờ chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn.

"Thiếu gia... tôi muốn..."

"Hửm? Muốn cái gì?"

"...Thiếu gia."

Chu Kiều lại thấp giọng gọi một tiếng, giọng nói khản đặc, nhuốm đầy vẻ... d/ục v/ọng?

Tôi ngẩn ra, tuyến thể đột nhiên n/ổ bùng một cảm giác đ/au tức kịch liệt, cả người r/un r/ẩy không kiểm soát nổi.

Có thứ gì đó đang khảm vào... cứng quá...

...Là thanh kim loại của khóa chống cắn.

Ch*t ti/ệt!

Chương 7:

Hiện tại hắn hoàn toàn không còn lý trí nữa rồi!

Tôi bắt đầu vùng vẫy, túm lấy tóc hắn muốn kéo ra, nhưng tóc hắn c/ắt quá ngắn nên chẳng thể nào túm được.

Sự đẩy đưa lo/ạn xạ của tôi chỉ đổi lại sự kìm kẹp càng ch/ặt và những cú mơn trớn phóng túng hơn từ hắn.

Rõ ràng là không có sự tiếp xúc trực tiếp, nhưng những nơi bị khóa chống cắn lướt qua đều nóng hừng hực như bị lửa th/iêu.

"Chu Kiều! Buông tôi ra!"

Chu Kiều như không hề nghe thấy.

Cái đai kẹp áo sơ mi do chính tay hắn cài vào bị gi/ật phăng ra, dây chun đàn hồi đ/ập mạnh vào đùi khiến tôi rùng mình một cái.

Thang máy vẫn còn lơ lửng giữa không trung, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Tôi không dám vùng vẫy quá mạnh, chỉ có thể trơ mắt nhìn vạt áo sơ mi bị hắn vén lên tận xươ/ng quai xanh.

Khi "ngọn lửa" của hắn lan đến lồng ngựk, tôi không nhịn được mà thút thít:

"...đ/au."

Cơ thể Chu Kiều bỗng chốc khựng lại.

Tôi nắm bắt lấy kẽ hở đó, thừa thắng xông lên: "đ/au quá, cậu tỉnh lại đi, tôi là ông chủ của cậu, cậu không được phép làm hại tôi."

Lực đạo đang kìm hãm tôi chậm rãi nới lỏng, hắn buông tay xuống, hơi thở vẫn dồn dập, nhưng không còn hành động gì thêm nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
10 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm