Hận Tôi Đi

Chương 7

20/03/2026 16:32

Xuống máy bay.

Tôi và Giang Tự bị hai nhóm người đón đi.

Người đón tôi là một ông lão.

Tôi từng gặp một lần ở nhà họ Thương.

Rõ ràng là quản gia bên phía bố Thương Lâm Châu.

Nhưng ông ta lại hơi khom người, nói với tôi bằng giọng điệu cung kính.

"Chào ngài Bùi, tôi là quản gia do nhà họ Giang bố trí cho ngài, phụ trách toàn bộ quá trình th/ai sản của ngài."

Tôi ngập ngừng, không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ lên xe.

Đến một b/ệnh viện tư ở ngoại ô.

Người qua lại thưa thớt, nhưng khuôn viên mới, rộng rãi vô cùng.

Quản gia đưa tôi vào phòng nghỉ.

Phòng tôi rất lớn.

Cửa kính phòng khách thậm chí có thể nhìn ra toàn cảnh khu vườn.

"Ngài Bùi, có việc gì xin bấm chuông, đừng đi lại lung tung."

Tôi gật đầu.

Ông ta lặng lẽ rời đi.

Ngồi máy bay hơn chục tiếng.

Người tôi đã mệt nhoài.

Tôi nằm dài trên giường.

Mở điện thoại.

Vẫn không có lấy một tin nhắn.

Tôi mở WeChat của Thương Lâm Châu.

Muốn nói điều gì đó.

Nhưng không biết phải nói gì.

Người bỏ trốn là tôi.

Hắn đến một tin nhắn cũng chẳng gửi.

Ắt hẳn là rất gi/ận.

Có lẽ, hắn đã từ bỏ tôi rồi.

Vậy cũng tốt.

Tôi tắt điện thoại.

Dành vài ngày vật vờ điều chỉnh múi giờ.

Chỉ có quản gia đúng giờ mang đồ ăn đến.

Mỗi bữa đều cân bằng dinh dưỡng cho tôi.

Nhưng không biết là tình cờ hay cố ý.

Mỗi bữa lại có thêm vài lát chanh.

Tôi không ăn được đồ chua.

Nhưng trớ trêu thay, tôi lại thích mùi tin tức tố của người có mùi chanh.

Thế là như bị m/a đưa lối.

Tôi cầm miếng chanh bỏ vào miệng.

Nhưng chưa đầy ba giây.

Tôi đã phải nhổ ra vì quá chua.

Những bữa sau đó.

Hễ có lát chanh.

Tôi đều cố ăn thử.

Cứ thế, một tháng sau.

Tôi nuốt trọn cả một quả chanh nhỏ, dựa lưng vào ghế mặc cho vị chua xâm chiếm vị giác.

Một lúc lâu sau.

Tôi mới dần bình tĩnh lại.

Chỉ còn lại chút đắng nhẹ thoảng qua trong khoang miệng.

Tôi nằm trên giường, bỗng bật cười.

Tiếng cười khô khốc vang lên giữa căn phòng trống vắng.

"Rõ ràng... cũng không khó lắm mà."

"Rõ ràng chỉ cần thêm chút thời gian... là được rồi mà."

Nước mắt lặng lẽ lăn dài.

"Sao lại không thể chứ?"

Tôi và Thương Lâm Châu... sao lại không thể chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm