Nắng Và Hoa Hồng

Chương 3

12/04/2025 20:45

Bệ/nh viện tư cách đó hai cây số.

Tôi đứng trong bóng tối hành lang, lặng lẽ nhìn về hướng phòng bệ/nh.

Cô gái nằm trong đó tên Cố Tự Nhu.

Nếu không phải để bảo vệ cô ta, Giang Yến đã không bị hung thủ đi/ên cuồ/ng đ/âm bảy nhát d/ao.

Lúc này, Cố Tự Nhu đang khóc lóc trước một đám phóng viên:

"A Trạch thực sự không cố ý, bọn em chỉ đùa giỡn thôi."

"Chính viên cảnh sát đó quá đáng, bề ngoài đến can ngăn nhưng thực chất sờ mó cơ thể em."

"A Trạch bảo dừng lại, anh ta còn trắng trợn hơn nên A Trạch mới... Xin lỗi, thật sự xin lỗi, A Trạch không muốn làm hại ai cả, anh ấy chỉ yêu em quá thôi."

Lời khai của Cố Tự Nhu nhanh chóng được nhiều "nhân chứng" x/á/c nhận:

"Viên cảnh đó đúng là đã nhân cơ hội nắm tay cô bé, còn sờ cả ng/ực người ta."

"Lúc ấy chúng tôi sốc lắm, ai ngờ cảnh sát lại làm ra chuyện này."

"Đánh nhau chắc cũng là cảnh sát kia đ/á/nh người ta trước, bên kia bức xúc quá mới rút d/ao, tôi thấy rõ mồn một, không sai được." Vốn dĩ mọi người còn nửa tin nửa ngờ với lời cô ta nói, bây giờ có nhân chứng, mọi chuyện trở nên đáng tin rồi.

Mà trùng hợp là lúc xảy ra chuyện, camera giám sát còn bị hỏng.

Trong lúc nhất thời dư luận bùng lên:

"Sao camera hỏng đúng lúc thế?"

"Tôi thấy là cảnh sát không dám đưa ra thì có."

"Nội bộ các người lại có loại cặn bã như vậy, mấy người cũng cảm thấy mất mặt đúng không?"

Tôi tắt điện thoại, nằm vật ra giường.

Trước mắt hiện lại hình ảnh Giang Yến sửa nguyện vọng vào trường cảnh sát năm nào. Dưới nắng, chàng trai áo trắng nghiêm túc nói với tôi:

"Tình Tình, trong đời em, công lý luôn vắng mặt."

"Nên anh muốn... thử trở thành công lý đó."

Anh đúng là đồ ngốc!

Suốt ngày cố gắng biến con đi/ên như tôi thành người bình thường hạnh phúc.

"Bây giờ nhìn lại may là anh không thành công." Tôi cười nói với Giang Yến trong ảnh.

Cởi bỏ áo bệ/nh nhân ném vào thùng rác, tôi bước ra khỏi phòng bệ/nh.

Bên ngoài là màn đêm bao trùm.

Hay lắm.

Họ dập tắt thứ ánh sáng duy nhất của tôi.

Nhưng không biết rằng bóng tối mới là sân chơi của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm