"Tớ cũng bình thường thôi, xem một lần là nhớ gần hết."
"Nhưng tớ thấy vai nữ chính hợp với mình hơn, định thử sức."
"Để hợp tạo hình nữ chính, tớ định đi thẩm mỹ một chút. Cậu có đi cùng không?"
"À mà cậu đóng nữ phụ ba."
"Nhân vật đó là một cô gái quê mùa, tốt nhất cậu đừng đi làm đẹp. Lỡ ngoại hình không đúng rồi bị loại thì tiếc lắm."
Nói xong, cô ta thu dọn đồ rồi chuẩn bị ra ngoài.
Tôi chỉ cười nhạt.
Có ép tôi đi tôi cũng chẳng đi.
Nhỡ cô ta sợ tôi đi theo con đường cũ, tranh vai với mình rồi nhân cơ hội hủy dung tôi thì sao?
Nếu mặt bị hỏng...
Tôi còn hoạt động trong giới giải trí kiểu gì?
Lấy gì để b/áo th/ù?
Tôi vốn là người có th/ù tất báo.
Cảm giác con d/ao xuyên qua bụng ở kiếp trước vẫn còn rõ mồn một.
Vậy mà bây giờ cô ta vẫn có thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, cười nói với tôi.
Trình Điềm.
Tốt nhất đừng rơi vào tay tôi.
Nếu không...
Tôi nhất định sẽ khiến cô nếm thử cảm giác đ/au đớn khi tim bị khoét đi.
Bằng không thì uổng phí cơ hội sống lại mà ông trời ban cho tôi.
Còn về lời thoại...
Kiếp trước, để chắc chắn giành được vai diễn này.
Tôi đã bỏ ra vô số tâm huyết.
Đến mức từng câu thoại đều thuộc nằm lòng.
Ngay cả cảm giác đạo diễn muốn, tôi cũng có thể diễn vượt mong đợi nhờ kinh nghiệm tích lũy từ kiếp trước.
Điều tôi cần làm lúc này...
Là trở thành tư bản.
Thay vì mong người trong giới bố thí cho mình vài miếng bánh.
Chi bằng...
Trở thành người chia bánh.
Chớp mắt đã đến ngày thử vai.
Rất nhiều sinh viên trong trường đến tham gia, ai cũng muốn thử vận may.
Các thầy cô cũng hết sức ủng hộ.
Dù sao đây cũng là dự án lớn.
Chỉ cần xuất hiện trong phim của đạo diễn Trương, con đường diễn viên sau này gần như sẽ rộng mở.
Không ngoài dự đoán.
Vòng sơ tuyển, tôi và Trình Điềm đều vượt qua.
Một tuần sau sẽ tham gia vòng tuyển chọn cuối cùng.
Trong suốt một tuần ấy.
Tôi đi đâu, Trình Điềm theo đó.
Ngoài miệng cô ta nói mình lo lắng, muốn bạn thân ở bên.
Nhưng thực chất...
Là sợ tôi lén đi gặp phó đạo diễn Lưu.
Kiếp trước, vai nữ phụ hai của cô ta đến bằng cách nào...
Chính cô ta hiểu rõ hơn ai hết.
Nhưng điều Trình Điềm không biết là...
Tôi đã gặp vị "quý nhân" mà cô ta luôn xem trọng từ lâu rồi.
Nhìn tin nhắn phó đạo diễn Lưu vừa gửi trong điện thoại, tôi khẽ nhếch mày.
Xem ra...
Có người còn biết chơi hơn cả tôi.