Không biết hai người đã nói gì, tóm lại, Tô Cảnh Thiên đã rời đi.
Không quay lại nữa.
Cũng không gây thêm phiền phức gì cho chúng tôi.
Tôi nghĩ, tối hôm qua hắn đã điều tra rõ ràng về căn b/ệnh của tôi rồi, dù chỉ là vì nhân đạo, hắn cũng sẽ không còn ý định dồn tôi vào đường cùng nữa.
Nửa tháng sau, tôi xuất viện thuận lợi.
Cùng với Mạnh Bạch, rời khỏi thành phố đầy rẫy những ký ức đ/au thương này, trở về Cảng Thành.
Ở đó có đối tác của chúng tôi, có sự nghiệp của chúng tôi, có ngôi nhà của chúng tôi.
Và còn có chú mèo nhỏ chúng tôi cùng nuôi nữa.
Nhặt được hồi năm ngoái.
Đen thui một cục, Mạnh Bạch đặt tên cho nó là Cục Than.
……
Thực ra lúc đầu tôi muốn gọi nó là Tiểu Hắc, nhưng Mạnh Bạch cứ khăng khăng nói cái tên này không tốt.
Nghe qua là biết hay đối đầu với anh ấy rồi…
Thực ra cũng chẳng khác gì.
Tên đã đổi, nó vẫn cứ thích đối đầu với anh ấy.
Cắn dây sạc của anh, cắn bao trà của anh, còn thích tè bậy lên gối của anh nữa…
Khi chúng tôi cùng đến nhà bạn đón nó, tiểu bảo bối gấp gáp nhảy vào lòng tôi kêu meo meo không ngừng.
Mạnh Bạch gọi nó mấy lần ở bên cạnh, nó đều làm ngơ.
Anh tức đến mức cười m/ắng một câu: 「Đồ nhỏ không có lương tâm!」
Giây tiếp theo, một cái đuôi nhỏ đầy lông xù quấn lấy ngón tay anh.
Ông bố già vô cùng cảm động, 「Anh biết ngay là trong lòng em vẫn có anh mà!」
Mạnh Bạch ghé mặt vào.
Không nằm ngoài dự đoán, ăn trọn một cú đ/ấm "meo meo".
Tôi cười đến đứng không vững, liền được Mạnh Bạch đỡ lấy.
「Tôi, tôi hình như, hơi chóng mặt.」
……